Sửu thúc 11


Tác giả : Mặc Hắc Hoa 

Edit : Ly bt 

Hộ sĩ đỏ mặt mà nhìn Tịch Nhược Hoài.

Tịch Nhược Hoài đem bao GUCCI trong tay  đặt ở trên ghế sa lông.

Hộ sĩ thẳng tắp mà nhìn Tịch Nhược Hoài, cơ hồ nhịn không được mở miệng hỏi hắn có phải là minh tinh được ái mộ kia.

Tịch Nhược Hoài liếc mắt ngắm nàng một cái, vì ánh mắt của hắn bị kính râm che khuất nhưng hàn khí vẫn bức người như trước, tựa như người mẫu ngoại quốc duỗi thân trên đài bọc da quý báu, toàn thân đều là khí tức thần bí lại lạnh như băng, đông lạnh đến mức người không thể tiếp cận.

Hộ sĩ chịu không nổi mà rời đi, phòng bệnh đột nhiên giống phần mộ yên tĩnh lạ thường .

Tịch Nhược Hoài cầm  theo đồ vật trong tay đi bên giường, tao nhã mà hướng bên chỗ trống trên giường ngồi xuống, thuận tiện tháo kính râm xuống, ngay sau đó tự mà mở túi plastic ra, bên trong là một hạp cơm. Hạp cơm có ba tầng, mặt trên là cơm trắng , ở giữa là thức ăn mỹ vị, một tầng cuối cùng là rau dưa thang, phối hợp hoàn mỹ lại ngon miệng, đồ ăn thoạt nhìn cũng thực tinh xảo, thập phần mê người.

Dung Thụy Thiên ngơ ngác mà nhìn hắn.

Tịch Nhược Hoài mở cặp lồng đựng cơm ra sau lại xuất ra túi giữ ấm, im lặng họng mà nâng tay y lên, đem túi giữ ấm đặt ở hắn cái tay không truyền dịch của y , tránh cho y bởi vì trường thời gian dài truyền dịch dẫn đến hai tay đều là lạnh .

Ánh mắt Dung Thụy Thiên giống nhìn người xa lạ  mà nhìn Tịch Nhược Hoài, hắn sao sẽ làm việc này, còn tự mình vì y làm, hắn sẽ không phát sốt đi.

Tịch Nhược Hoài không để ý kinh ngạc trên mặt y , chính là tự cố mà bưng cơm lên, nghĩ nghĩ lại vê chút đồ ăn, đem đồ ăn cùng cơm vén vào thìa  sau đó uy đến miệng y , “Ăn đi.”

“Sao không ăn?”

“Ngươi không phải rất đói bụng.” Còn đói ngất xỉu đi, Tịch Nhược Hoài không nghĩ tới đầu năm nay còn có loại sự tình này, thế là xác định y không có việc gì liền đi mua ăn .

Dung Thụy Thiên tràn đầy cảm động, “Ngươi đặc biệt mà mua cho ta ?” Mặc kệ hắn có rắp tâm gì, có thể đối người hủy dung tốt như thế, đúng là có ít.

“Nghĩ đến hoàn mĩ à !” Tịch Nhược Hoài sĩ diện hừ lạnh.

Dung Thụy Thiên quẫn bách mà gục đầu xuống, trong lúc vô tình nhìn đến dấu hiệu khách sạn Thượng Khải Duyệt  trên hộp cơm , khách sạn là cấp năm sao chỉ tiếp đãi nhân vật nổi tiếng, chẳng lẽ hắn đặc biệt mà chạy kia mua cơm chiều, trong nháy mắt cảm thấy bất khả tư nghị, vội vàng tiếp nhận.

“Chính ngươi có thể ăn sao?” Tịch Nhược Hoài giơ lên tuấn mi, mặt buộc chặt thoạt nhìn có chút tức giận, “Không cần miễn cưỡng .”

“Ta có thể chính mình đến.” Dung Thụy Thiên dùng tay trái cầm thìa, tư thế không được tự nhiên mà lấy cơm, thời gian rất lâu, cũng chưa đem cơm trong bát đưa đến miệng.

“Ngươi như vậy muốn ăn đến thời điểm nào .” Tịch Nhược Hoài nhìn không được, một phen đoạt lấy, đem cơm uy đến miệng y, “Không có biện pháp làm được cũng đừng cường bách  như vậy.”

Trong con ngươi sắc hổ phách của Dung Thụy Thiên lóe quang mang ôn nhuận: “Cám ơn ngươi đưa ta đến bệnh viện, tiền thuốc men cùng phần tiền cơm chiều, ta ngày mai trả lại cho ngươi.” Trên người y không có nhiều tiền mặt.

“Không cần  .” Tịch Nhược Hoài vỗ bờ vai của y .

Tầm mắt Dung Thụy Thiên lạc ở trên tay hắn, đôi  tay kia phi thường thon dài, tản ra khí tức ấm áp giống ánh mặt trời, tâm của y nhảy dựng, vội nói: “Điều này thôi đi !”

“Sao vậy không được?” Biết y  muốn xách hoa quả quá nặng, nhưng muốn y mởmiệng hỗ trợ, hắn liền đi qua giúp, ai ngờ đến y như vậy, tái mệt cũng không mở miệng.

Dung Thụy Thiên giật mình mà ngẩng đầu, vừa nhìn thấy mặt hắn tuấn mỹ vô trù, nhớ tới chính mình không chụp mũ, lại vội gục đầu xuống, ý đồ che lại gương  mặt xấu xí: “Là ta cho ngươi thiêm phiền toái .”

“Ngươi chưa cho ta mang đến phiền toái, không đượch theo ta nói thật có lỗi.” Tịch Nhược Hoài nhìn y , dưới ánh đèn sáng ngời, đầu màu đen buông xuống đến như vậy thấp, tóc đen tế nhuyễn xoã tung tại mặt mày y .

Cảm thấy ánh mắt Tịch Nhược Hoài đứng ở trên người, Dung Thụy Thiên không được tự nhiên đứng lên, muốn hắn không theo dõiy , lại cảm thấy thực tự là  rước lấy nhục, mặt y xấu xí như vậy ai sẽ nhìn chằm chằm, lập tức trầm tĩnh lại.”Ngươi vì sao  dùng tên Trần Tường Phi?”

Tịch Nhược Hoài dừng một chút, tựa hồ kinh ngạc y  hỏi chuyện của mình, một lát sau lại gợi môi lên, “Đây là vì tránh phiền toái.” Cho dù dẫn hắn đến bệnh viện cũng cùng kẻ trộm nhất dạng, liên tên của mình cũng không dám báo, chỉ sợ khiến cho người khác chú ý, mà không thoải mái muốn tới bệnh viện, trước đó sẽ võ trang thật tối , rồi mới dùng “Trần Tường Phi” đăng ký.

“Này cũng  đúng.” Dung Thụy Thiên đột nhiên kịp phản ứng, thân là thiên vương siêu sao, ngàn vạn người ái mộ hắn, nhượng hắn giống đế vương đứng ở dưới tia sáng của đèn huỳnh quang, nhưng trong lén lút hắn cũng là người thường, lại không có biện pháp giống người bình thường đi trên đường cái, ăn cái gì phải chú ý ca-lo-ri, nhất cử nhất động đều phải đề phòng đội cẩu tử chụp ảnh, càng miễn bàn đến việc đi  bệnh viện xem bệnh báo tên của mình.

Nhìn mặt y xấu xí, đáy mắt Tịch Nhược Hoài không có bất luận xem thường nào , “Có khi thực hâm mộ ngươi người thường như vậy.”

“Người thường không cái gì thật hâm mộ, bao nhiêu người tưởng trở thành minh tinh như ngươi vậy.” Dung Thụy Thiên cúi thấp đầu không nhìn hắn, khí chất nhã nhặn lại nội liễm, không khỏi khiến người sinh ra hảo cảm.

Tịch Nhược Hoài nhìn không chuyển mắt mà nhìn y , “Bao quát ngươi trong đó  sao?”

“Không có.”

“Đồ ăn hợp ngươi khẩu vị sao?” Mắt thấy trong bát đồ ăn dư không nhiều lắm, đáy mắt Tịch Nhược Hoài là ý cười như xuân thủy, tràn đầy đều là ôn nhu.

“Ân.” Dung thụy không được tự nhiên mà ăn cơm, khi sinh bệnh uy  y ăn cơm người trừ bỏ Kiều chính là tự y ăn  , nhưng cùng Kiều có quan hệ thân mật, bị chiếu cố cũng có thể yên tam thoải mái, nhưng cùng Tịch Nhược Hoài liên bằng hữu đều chưa nói tới, lại bị cẩn thận chiếu cố như vậy, tình huống như vậy nhượng y thực khẩn trương, thậm chí không biết đáp tạ  thế nào mới không hiện lợi hại lễ.

Nhìn Dung Thụy Thiên cả người không được tự nhiên, Tịch Nhược Hoài có chút bi thương, thế là khi y cơm nước xong hậu, nhìn nước thuốc nói: ” Không có bao nhiêu , ta nhượng hộ sĩ rút châm cho ngươi.”

“Đã làm phiền ngươi.” Dung Thụy Thiên cuống quít nói lời cảm tạ.

Tịch Nhược Hoài lần thứ hai nở nụ cười, Dung Thụy Thiên không thích  nói chuyện, nhưng làm người cũng rất có lễ phép, đêm nay  hắn nói với y là hắn sai   , y lại không yên tâm , tương phản còn bởi vì một chút tiểu  lễ vật mà cảm ơn, mà khi hắn lái xe đưa Dung Thụy Thiên trở về, lại nghe được y nói lời cảm tạ.

Advertisements

2 thoughts on “Sửu thúc 11

  1. “Ân.” Dung thụy không được tự nhiên mà ăn cơm, khi sinh bệnh uy y ăn cơm người trừ bỏ Kiều chính là tự y ăn , nhưng cùng Kiều có quan hệ thân mật, bị chiếu cố cũng có thể yên tam thoải mái, nhưng cùng Tịch Nhược Hoài liên bằng hữu đều chưa nói tới, lại bị cẩn thận chiếu cố như vậy, tình huống như vậy nhượng y thực khẩn trương, thậm chí không biết đáp tạ thế nào mới không hiện lợi hại lễ. => Dung Thụy Thiên

    • “Ân.” Dung thụy không được tự nhiên mà ăn cơm, khi sinh bệnh người uy y ăn cơm trừ bỏ Kiều chính là tự y ăn , nhưng cùng Kiều có quan hệ thân mật, được chiếu cố cũng có thể yên tâm thoải mái, nhưng cùng Tịch Nhược Hoài liên bằng hữu đều chưa nói tới, lại được chiếu cố cẩn thận như vậy, tình huống như vậy nhượng y thực khẩn trương, thậm chí không biết đáp tạ thế nào mới không hiện lợi hại lễ. => Dung Thụy Thiên

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s