Trọng sinh chi dữ lang cộng chẩm 1-2-3


Tác giả : Mộng Ảo Chi Ca 

Edit : Ly bt 

Chương  1 :đau triệt nội tâm

Máu , đập vào mắt chính là đỏ tươi nhan sắc, theo thân thể chậm rãi  rơi xuống mặt đất,  máu kéo dài thành rãnh như dòng suối nhỏ, mùi máu tươi tràn ngập không trung, mang theo hương vị khiến người ta buồn nôn .

Một khối thân thể đã đến mức nhìn không ra nguyên dạng, xương  quai xanh có hai vòng sắt xuyên qua , hai cái vòng sắt đã bị nhuộm máu phai đi màu cũ .Khối thân thể này thoát phá bất kham, nơi nơi tràn ngập màu đỏ, hai tay vô lực mà rũ xuống, vừa  nhìn thấy có thể nhận ra là bị đánh gãy .

Thân thể bị giạng ra như giá chữ thập trên mặt đất , hai chân vô lực mà mở ra, hai bàn chân cắm chủy thủ đỏ tươi, máu vẫn thong thả mà chảy ra.

“Răng rắc… Răng rắc…” Cửa sắt bị  đạp ra, phát ra thanh âm chói tai, nam tử bị đóng đinh tại cọc gỗ giống như không có nghe được, vẫn cúi đầu  như cũ, cả người đều tản ra khí tức lạnh lùng.

Giày da dẫm tại mặt sàn xi măng phát ra tiếng vang thanh thúy, như là gõ trong lòng người in dấu mà đi  .

“Phương Thần.” nam tử phun ra hai chữ, tiếng nói tràn ngập mị hoặc, chậm  rãi tại mật thất an tĩnh vang lên.

Hai chữ này nhượng nam tử hơi hơi mà chấn động, sau đó khó khăn mà nâng đầu của mình lên, “Chiêu Hoa?” Nam tử có đôi mắt tinh thuần như sao , lúc này có kinh ngạc, không giải thích được.

Nam tử  gọi là Chiêu Hoa, có khuôn mặt xinh đẹp làm người ta thét chói tai , mắt xếch hơi hơi mà híp, mũi thẳng thắn  bên dưới  là đôi môi đỏ mọng vô số người đều muốn muốn hôn.

Đôi môi đỏ mọng đã từng được hôn vô số lần , lúc này lại phun ra ngôn ngữ  lạnh lung làm người ta chấn kinh , “Phương Thần, thông minh như ngươi, hẳn là nghĩ đến chuyện gì xảy ra rồi ?” thanh âm hơi khàn khàn, đã có cỗ vui sướng khi người gặp họa.

“Vì ngày này, ta cam nguyện thần phục dưới thân ngươi.” Trong ánh mắt nam tử  thoáng hiện  oán hận, sau đó từ đống lửa bên cạnh, lấy ra bàn ủi đỏ bừng, trực tiếp hướng người nửa thân đã bị thoát phá mà đốt .

“Két két két… Két két két…” mùi da thịt bị đốt trọi tràn ngập , nam tử vặn vẹo khuôn  mặt đứng phía trước y khoái chí .

“Ngô…” trong lòng Phương Thần khiếp sợ không thôi, đau đớn làm tinh thần y phân tán , ánh mắt sáng ngời, lại gắt gao mà nhìn chằm chằm Chiêu Hoa.

Chiêu Hoa giống như hận ý bị mãnh liệt dọa đến , lui lại mấy bước, sau đó cố nén tâm thần chính mình, “Phương Thần!” Khóe miệng gợi lên, lộ ra độ cung tàn nhẫn, “Chờ ngươi chết ! Ta đem tứ chi ngươi, cùng với trái tim đưa đến trên bàn cơm của phụ thân ngươi đi!”

Nghe được hai chữ phụ thân, thân thể Phương Thần chấn động, sau đó lại trở về bình tĩnh, giống như này hết thảy đều cùng y không quan hệ.

“Nhìn tại tình cảm của ngươi ! Ta hiện tại sẽ đưa ngươi ra đi! Đối với ngươi, tra tấn như vậy , cũng đã được rồi!” Chiêu Hoa lấy ra một cây đao nhỏ , lưỡi đao chậm rãi kề với trái tim của y , “Phun… !” Một thanh âm vang liệt khắp mật thất.

Phương Thần từ  khi bắt đầu phẫn nộ, sau đó  lại hiểu rõ, đến hiện tại thì  tuyệt vọng, cuối cùng trở về bình tĩnh.

Phương Thần nhìn thân thể mình tàn phá bất kham, tứ chi bị bổ xuống, bộ ngực cũng bị đào rỗng , trái tim  bị đem ra, không có nhiều máu  huyết lưu đi ra, đang ngả dần sang màu  đen.

Y cười khổ một tiếng, một chút phục tùng , vì hắn, phản bội phụ thân, nhượng thế lực phụ thân bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, đổi đi để lấy lại những thứ nay sao .

Linh hồn y phiêu phù ở không trung , đi theo người kia ,dĩ nhiên trái tim không có nhảy lên di động.

Phụ thân, thời điểm nhìn đến nam tử cứng rắn kia , linh hồn Phương Thần không có cảm tình hơi hơi mà run rẩy , năm năm đi qua, năm tháng không có  lưu lại bất cứ dấu vết gì trên mặt của hắn.

Trên tay Chiêu Hoa đang cầm trái tim máu chảy đầm đìa, “Nhìn đến không? Ta đem thứ y  cho là  lễ vật ,tặng cho ngươi!”

Trên mặt Phương Triệu Nhất không có bất luận cái biểu tình gì, chính là lạnh lùng mà nhìn nam tử phía trước hắn, mà người sau lưng bọn họ, thân thể đều căng thẳng, tùy thời đều có khả năng hành động.

” Y cùng Phương gia  không có liên hệ gì.” Phương Triệu Nhất lạnh như băng mà phun ra những lời này.

“Phải không? Vừa nói như thế đó , A tam.” Chiêu Hoa hô, sau đó mượn một chủy thủ, bắt đầu cắt trái tim thành từng mảnh .

“Sẽ không đau lòng sao? Nó như là trái tim của ta! Ta yêu ngươi, Phương Triệu Nhất!” trong giọng Chiêu Hoa có đắc ý, ánh mắt nhìn Phương Triệu Nhất không lộ vẻ gì, động tác trên tay không có dừng lại.

Phương Thần cho là mình sẽ không đau, bất quá nhìn đến cảnh tượng như vậy, nghe được lời nói  làm người ta khiếp sợ, vẫn là cảm thấy rất đau, giống như toàn bộ linh hồn đều bị xé nát  , thời điểm sắp sửa biến mất, trừ bỏ mặt phụ thân lạnh như băng, còn lại chính là  lời của Chiêu Hoa đắc ý dào dạt khoe khoang.

Kiếp sau không thấy! Đây là một câu Phương Thần trước khi mất đi ý thức mà nói .

PS: mộng mộng khai hố-hãm hại , trọng sinh văn, trở lại quá khứ, phụ tử niên thượng, cam đoan ấm áp, hơn nữa là thú thú…

Chương 2 :chuyển thế  thành …

Phương Thần là bị nghẹn tỉnh ,y  không cam  tâm mà mở hai mắt của mình, đập vào mắt chính là trần nhà thật lớn ,màu trắng.

Y nhớ rõ chính mình chết, hơn nữa linh hồn cũng bị xé nát , vì cái gì bây giờ còn có ý thức đâu? !

 Y cảm thân mình muốn đi tiểu , căn bản là nhịn không được, vì thế y vội vàng mà đứng lên, “Ai u… !” Đáng tiếc thanh âm phát ra tới, dĩ nhiên là “Ngao ô…” Nhượng y cảm thấy quái dị.

Y là một người, làm sao có thể tùy chỗ mà  đại tiểu tiện đâu? Hơn nữa còn là  trên giường mềm mềm.

Từ từ, đúng vậy,  y là ở trên giường, nhưng ai tới nói cho y  biết? ! bốn phía, toàn bộ đều dùng dàn giáo vây quanh, ngay cả  trên đỉnh đầu cũng có thể nhìn đến nhan sắc ánh vàng rực rỡ.

Phương Thần muốn đứng lên, chính là y phát hiện, hai tay chính mình khi nào thì biến thành móng vuốt? ! Thịt bên trong thịt, còn có thể, có thể thấy được rõ ràng.

“Ngao ô…” Phương Thần cảm thấy bất khả tư nghị, người chết không thể sống lại? ! Chẳng lẽ y chuyển sinh ? Nhưng như thế nào sẽ biến thành một cái súc sinh đâu? !

Y muốn cuốn thân thể của chính mình, kết quả lại là khó khăn không thường thấy , cho dù toàn thân đều lông xù , nhưng y  hiện nay còn không biết mình là cái động vật gì, mà móng vuốt tứ chi muốn di động như thế nào? Đối với một nhân loại nói chuyện này , thật sự là khiêu chiến thần kinh của người ta đó .

Phương Thần không có cách nào , chỉ có thể là  nhuyễn toàn bộ thân thể nhỏ bé ,nằm trên giường nhỏ , mà tròng mắt lại là không ngừng mà chuyển động , sau đó phát hiện gian phòng này rất quen thuộc.

Trong trí nhớ, cũng có căn phòng màu đen như thế.

“Ngao ô… !” Phương Thần nghẹn không nổi  , vì thế nước tiểu trực tiếp đi ra , y thật sự không có biện pháp, sinh lý là không có khả năng kềm chế .

“Ngao ô… ! ( có ai không? Cho dù là súc sinh cũng tốt a? )” Phương Thần cảm thấy phía dưới chính mình ẩm ướt , phi thường khó chịu, hương vị khó nghe nhượng  y  không dám của  động. Không phải sinh vật lông xù, sẽ làm  toàn bộ thân thể y đều lây dính đồ đạc của mình.

Y bị nhận nuôi ? ! Hoặc là sủng vật bị người dưỡng? ! Đáng tiếc trừ bỏ hai móng vuốt, cái gì đều nhìn không tới.

“Răng rắc…” Một tiếng,  của chậm rãi mở ra, Phương Thần vội vàng mà nhếch hai mắt của mình xoay qua chỗ khác.

Phụ thân? ! Đây là ấn tượng đầu tiên  của Phương Thần, phụ thân của  y hiện nay vẫn là một thiếu niên, trên mặt phi thường ngây ngô, trên thân là sơ mi màu đen  , phía dưới là quần tây màu đen, mặt không đổi sắc mà ánh mắt lúc này  lại đảo qua Phương Thần.

Phương Thần cả người chấn động, thẳng lăng lăng mà nhìn cha của mình hướng phía mình đi tới, hai mắt vô thần, không có để ý y tè ướt quần (có quần sao ?), đã đem cả người y nhìn sũng nước .

Phương Triệu Nhất đi tới,  nhìn đồ vật màu trắng ngơ ngác, rõ ràng liền cau mày mao, vươn ra  tay lớn, đem lồng sắt trên giường tháo ra .

Phương Thần  bị ôm lên , nhìn đến  y ướt sũng , sắc mặt thiếu niên càng thêm âm trầm.

Phương Thần cảm thấy rất khó chịu, cho dù y hiện nay nhiều long , nhưng là ngã cũng  sẽ đau? ! Vì thế y  giãy dụa suy muốn xuống mặt đất, “Ngao ô… ! ( buông ra! )” trong trí nhớ  của y cho tới bây giờ đều không có một con vật  tồn tại như vậy, chẳng lẽ  là phụ thân chăn nuôi sủng vật? !

Thiếu niên hiển nhiên phi thường chán ghét sự tình như vậy, hắn trực tiếp cầm đồ vật trên tay ném đến bên cạnh bồn rửa mặt, sau đó nước súc miệng , trực tiếp từ đầu Phương Thần chảy xuống.

“Ngao ô… ! ( làm gì? )” Phương Thần phi thường sinh khí, ngay cả hiện nay y là sủng vật, nhưng sủng vật cũng là có vật quyền , “Ta muốn khống cáo ngươi ngược đãi động vật!” Đáng tiếc thanh âm phát ra tới, trừ bỏ “Ngao ô…”, còn lại đều nghe không được.

Thiếu niên bị  bắn một  thân nước cả người đều tản ra khí tức lãnh liệt, môi chậm rãi phun ra một câu , “Phương Thần! Ngươi tái quấy rối nói, ta trực tiếp ném ngươi đi ra ngoài!”

Phương Thần nhất thời sửng sốt, phụ thân ,hắn gọi chính mình cái gì… Phương Thần.

Chương 3 :tiểu lang tể tử

Phương Triệu Nhất phi thường vừa lòng vê việc  vật nhỏ bên trong bồn rửa mặt không có giãy dụa, vì thế động tác trong tay rất nhanh, bôi dầu tắm  , toàn bộ thân thể đều tràn ngập bong bóng .

Phương Thần nhất thời liền nhắm lại hai mắt của mình, trong lòng phi thường loạn, chính là ánh mắt rất đau,  bong bóng đều dính vào mắt , muốn dùng móng vuốt sát một chút,  nhưng móng quá ngắn , hơn nữa một cái móng vuốt bị bỏ vào bên cạnh bồn rửa mặt, nhượng y muốn di động đều thực khó khăn.

Phương Thần biết mình chết, cũng biết mình  chết  mà sống lại, nhưng vấn đề là… y hiện tại vì cái gì sẽ biến thành một  động vật? ! Cho dù biết mình  có bốn chân, nhưng bộ dáng còn chưa từng thấy qua, hơn nữa khuôn mặt kia đúng là cha của mình.

Ở trong ký ức của  y, y vẫn là nhân loại, mà phụ thân cũng là như thế, chính là hiện nay hết thảy đều nói cho y  biết, sự tình cũng không phải đơn giản như vậy.

Chiêu Hoa… Nhẹ nhàng mà hô hai chữ trong lòng, Phương Thần vẫn là cảm thấy tâm chính mình tràn ngập chua sót, người này mình yêu hết mức , cuối cùng lại tự tay tra tấn chính mình chí tử, hơn nữa ,càng thêm đáng buồn chính là, người nọ yêu cha của mình.

Thẳng đến khi y cảm thấy hô hấp không thông , giống như có cái gì che cái mũi của mình , Phương Thần mới lấy lại tinh thần, nhất thời liền trừng lớn ánh mắt tròn xoe tối om của mình , một bộ dáng hung tợn.

“Không tồi.” Phương Triệu Nhất buông tay, đối bộ dáng nhe răng trợn mắt như thế, hắn vẫn tương đối vừa lòng .

Phương Thần nghiêng đầu, tử phụ thân ôn nhu như vậy,  y vẫn là lần đầu tiên nhìn đến.

“Phần phật ,nha…” gió không ngừng thổi trên người y , Phương Thần muốn tránh né, đây chính là mùa hè, người này thế nhưng lấy máy sấy còn đặt chế độ nóng thổi lông cho mình , hơn nữa y  ngủi thấy mùi khét , quả nhiên  ,nhìn xem móng vuốt chính mình,  lông đều bị đốt trọi rồi .

Thiếu niên hiển nhiên cũng nhìn thấy hiện tượng như vậy, lông mày nhăn lại  gắt gao, canh chừng điều chỉnh nhiệt độ , hơn nữa khoảng cách cũng xa ra  một chút.

Phương Thần có thể cảm giác  động tác  của phụ thân đều phi thường ngốc vụng, nếu như là động vật khác, tuyệt đối sẽ không thuận theo  lại còn tùy ý hắn gây sức ép như vậy .

“Ngao ô… ( gương )” y  vươn móng vuốt ra, biểu đạt nội tâm mình vô cùng khát vọng .

Phương Triệu Nhất híp mắt, nhìn thoáng qua sinh vật trong lòng ngực của mình phi thường không phối hợp, trực tiếp túm cổ của nó .

Phương Thần bất ngờ ,không kịp đề phòng mà chống lại đôi mắt cha mình tối đen như mực , bên trong không có bất luận tình cảm nào , thậm chí còn tản ra lãnh ý điểm điểm.

“Vật nhỏ! Cho dù ngươi là sói con , ta nhất định có thể lột da của ngươi.” Phương Triệu Nhất rõ ràng cũng cảm giác được cổ y  rụt mạnh , tình huống như vậy  vẫn  khiến hắn tương đối vừa lòng .

Hắn vốn chán ghét hài tử, cũng không có nghĩ  làm cho người ta sinh hạ con của mình, chính là trăm triệu thật không ngờ, gia tộc bọn họ dựng dục phi thường khó khăn, thế nhưng tại tình huống chính mình không cẩn thận , nhượng một nữ nhân có có bầu.

Người trong gia tộc không cho phép này tân sinh nhi khó có  được bị hủy , cho nên nữ nhân được  bảo hộ lên, thẳng đến khi  sinh con sói nhỏ này . Trong ánh mắt của hắn hiện lên một đạo châm chọc, nữ nhân kia biết mình sinh một con sói , thế nhưng chịu kích thích, trực tiếp điên rồi.

Thân hắn hả , hắn là cha , tự nhiên mà  phải gánh vác trách nhiệm chiếu cố y , lão gia này mỹ kỳ danh viết là bồi dưỡng tình cảm phụ tử, đây quả thực là vớ vẩn, chính thời điểm mình sinh ra, cũng chưa từng thấy qua cái lão gia tử kia chiếu cố chính mình như vậy.

Phương Triệu Nhất cảm giác mặt mình có một vật mềm mềm , lập tức hồi thần, sau đó liền nhìn đến sói con mình mang theo , há mồm hôn liếm đến trên mặt mình.

Ánh mắt của hắn hiện lên một đạo phức tạp, rất nhanh liền biến mất không thấy, sau đó lộ ra vẻ mặt tà mị , “Vật nhỏ, ngươi là lấy lòng ta sao?”

Phương Thần sau khi hôn xong , trong lòng hiện lên một đạo ảo não, nhìn đến người này cả người đều tản ra khí tức vắng lặng, y không có nhịn xuống, lúc này mới có tình huống xấu hổ như thế.

“Ngao ô… ( không )” Phương Thần lợi dụng móng vuốt chính mình biểu đạt ý nguyện, đáng tiếc cặp mắt kia trượt đi, còn có một đám lông trên trán đã  bị đốt trọi, nhìn qua phá lệ buồn cười.

3 thoughts on “Trọng sinh chi dữ lang cộng chẩm 1-2-3

  1. “Máu , đập vào mắt chính là đỏ tươi nhan sắc, theo thân thể chậm rãi rơi xuống mặt đất”

    Đỏ này là đỏ như thế nào vậy bạn? Mình tra google nhưng không thấy giải thích “đỏ tươi nhan sắc” là đỏ ra sao cả

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s