Sửu thúc 75


Tác giả : Mặc Hắc Hoa

Edit : Lybt

75.

Chúng ta tin tưởng chân ái tồn tại, vì yêu mà nguyện ý khuynh tẫn mọi thứ mình có , chúng ta sẽ bởi vì mà yêu thừa nhận thống khổ rất lớn, còn không thể quên hạnh phúc nó mang đến, còn có bộ dáng tốt đẹp.

Tịch Nhạ Hoài ôm lấy Dung Thụy Thiên, trên người y có hơi thở ấm áp lại nhẹ nhàng khoan khoái, giống như hồ nước đọng lại vài ngày , đựng nồng đậm ôn nhu, hơi thở ôn nhu như vậy vây quanh hắn, hốc mắt Tịch Nhạ Hoài lại đỏ, không nghĩ tới còn có thể ôm lấy y như vậy, cảm xúc vốn bình tĩnh nhất thời kích động đứng lên, hắn gắt gao ôm lấy Dung Thụy Thiên, sao cũng không chịu buông y ra.

Sấm vang lên , mưa mãnh liệt còn cọ rửa thành thị, Tịch Nhạ Hoài quên chính mình  làm sao mà về nhà, chính là ở thời điểm mở cửa , theo bản năng hướng phương hướng Kiều nhìn lại, nơi đó không ai, vắng vẻ , giống như không ai xuất hiện ở phòng khách.

Dung Thụy Thiên tìm khăn mặt ấm áp, cẩn thận lau đi mồ hôi trên mặt hắn, vết máu trên tay, băng bó hảo miệng vết thương cho hắn, lại  đi tới phòng bếp phao một ly cà phê cho hắn. Toàn bộ quá trình , bọn họ đều không có nói chuyện, họ giống như không muốn phá hư không khí yên ắng như thế.

Tịch Nhạ Hoài nhìn Dung Thụy Thiên trước mặt, y im lặng, ôn nhu, thành thục, mặc kệ đối mặt  với việc gì đều thành thục ổn trọng, chính là khi nhìn nhìn đến  tay bị thương kia , cặp kia con ngươi hổ phách dâng lên bi thương, chủ động đánh vỡ lặng yên.「 ngươi ,tối hôm qua đi đâu ?」.

「 ta ở biệt thự tĩnh bảo an.」ánh mắt Tịch Nhạ Hoài sáng quắc nhìn Dung Thụy Thiên, nhìn đến đôi mắt tiều tụy của Dung Thụy Thiên, biết được y hai ngày này ngủ cũng không tốt , thoạt nhìn thật sự thực để ý hắn.

「 ngươi ít nhất phải điện thoại về cho ta.」.

「 ngươi lo lắng cho ta như thế?」đôi mắt Tịch Nhạ Hoài bỗng nhiên lóe sáng đắc như sao trên trời

「 ta thực lo lắng ngươi, tối hôm qua ta không nên nói chuyện của kiều.」 Dung Thụy Thiên nói thật , không có Tịch Nhạ Hoài bên người, chỉ còn lại có cô độc cùng bất lực,  anh không  muốn mất đi hắn.

Tịch Nhạ Hoài nhẹ nhàng mà vỗ bả vai Dung Thụy Thiên,「 ta để ý ngươi, ngươi ba lần bốn lượt vì Kiều phiền não, lại giấu diếm ta cùng hắn liên hệ, điều này làm cho ta rất thống khổ.」.

「hai ngày này ngươi không trở về, ta nghĩ rất nhiều, ta không muốn bởi vì hắn ảnh hưởng tình cảm của chúng ta, thế là phát tin nhắn cho ngươi trở về.」thanh âm Dung Thụy Thiên chua sót,「 ta không nghĩ tới ngươi sẽ giúp Kiều.」.

「 bởi vì ngươi mở miệng cầu ta, ta sẽ không có biện pháp cự tuyệt.」 Tịch Nhạ Hoài hơi hơi cười khổ,「 ta chú ý thái độ của ngươi, sợ ngươi còn thích Kiều, còn muốn cùng hắn dây dưa không rõ.」.

Dung Thụy Thiên không hề do dự phản bác:「 ta không có muốn cùng hắn.」 bằng hữu gặp nạn, ở điều kiện năng lực hữu hạn, y muốn hết sức giúp hắn, không khéo quan hệ bọn họ khiến Tịch Nhạ Hoài hiểu lầm .

「đêm nay hắn còn mặc quần áo của ngươi.」 Tịch Nhạ Hoài ninh khởi mi, mất hứng nhìn Dung Thụy Thiên, hiển nhiên vẫn là thực để ý chuyện mới vừa rồi, bởi vì sự kiện này, hắn rơi vào một cái đầm lầy ác mộng.

「 hắn mắc mưa, toàn thân đều ướt đẫm.」 Dung Thụy Thiên không biết Kiều vì thuận lợi được phóng thích tìm hắn đáp tạ, cũng không nghĩ tới Nhạ Hoàn sẽ trở về, nhìn đến cục diện xấu hổ như vậy

「 nhìn đến Kiều tới tìm ngươi như vậy, ngươi chẳng lẽ không có tâm động?」 Tịch Nhạ Hoài vẫn như trước hỏi lấy hỏi để, quyết định đêm nay hỏi rõ ràng chuyện mình để ý, dù sao kiều lại tìm tới cửa, không thể không phòng.

Dung Thụy Thiên có chút nóng nảy, hắn bắt lấy quần áo Tịch Nhạ Hoài, cố lấy hết dũng khí mình có mà nói cho hắn,「 ta thích ngươi, thực thích ngươi, sẽ không đối Kiều có cảm tình, mời ngươi tin tưởng tâm ý của ta.」.

Tịch Nhạ Hoài yên lặng nhìn Dung Thụy Thiên, vẻ mặt nở rộ pháo hoa của tình yêu, đây là lần đầu Dung Thụy Thiên cho hắn thấy tâm ý, trong lúc nhất thời trong lòng  chất đầy ngọt ngào, kìm lòng không được ôm chặt y .「 ngươi không thể gạt ta.」.

「 ta sẽ không lừa ngươi.」 Dung Thụy Thiên tựa vào bờ ngực rộng lớn kiên cố của hắn , y xác thực cảm nhận được cái gì là sợ, sợ hắn thật sự đi rồi sẽ không trở về,y  thân thủ ôm Tịch Nhạ Hoài,  hôn lấy đôi môi như cánh hoa kia ,「 mặc kệ phát sinh cái gì, cũng không được  rời khỏi ta.」.

Tịch Nhạ Hoài nhìn Dung Thụy Thiên, một đôi mắt ám màu lam tràn ra dục vọng bồng bột, hắn gắt gao ôm lấy Dung Thụy Thiên, Lực đạo rất lớn, giống phải như muốn đem anh nhập vào  thân thể.

Hắn làm sâu nụ hôn này , không giống Dung Thụy Thiên mềm như tơ liễu , hắn hôn đến thô lỗ mà hung ác, giống con sói bị đói bụng lâu ngày , một tay chế trụ thắt lưng Dung Thụy Thiên, một tay chặt chẽ đang nắm cằm y ,  ngậm lấy môi y , có chút dùng sức cắn cắn, hút đến khi môi y run lên

Đầu lưỡi nóng ẩm mềm mại tách bờ môi y , đảo qua lưỡi, cuốn lấy lưỡi y , nhiệt tình dây dưa, tùy ý quấy đảo , bao hàm tình yêu nồng đậm cùng hơi thở tình dục.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s