Chinh phục – quyển 1 – chương 12


Tác giả : Vạn Diệc Chi Thương

Edit : Ly bt

Chương thứ mười hai – Andre lên sân khấu

“Ronald điện hạ,ta phải chào bọn họ sao ? Ý của ta là, rất nhiều người đều nhìn ta, điều này làm cho ta cảm thấy có chút bất an.”

Lâm đứng ở bên cạnh Ronald, chỉ cần không phải người mù đều có thể đoán được nam nhân  mặc trường bào này chính là vương tử Lenthrin đến từ Đức tinh hệ.

Ronald nói rằng: “Không, nhớ kỹ ngươi là người của gia tộc  Stuart, chủ nhân Bạch Cung, ngươi không cần cúi đầu trước bất kỳ ai hoặc là chủ động chào bọn họ , bởi vì hết thảy là việc mà họ phải làm , ngươi mới là người bọn họ muốn kết bạn

Quả nhiên , không bao lâu sau khi bọn họ đi xuống cầu thang,  có người liên tục hướng về phía bọn họ,  vương thất Stuart cấp bậc sâm nghiêm, dù chi là Vương phi tương lai, Lâm đã có thể hưởng đặc quyền được người khác hành lễ .

Có Ronald tọa trấn, mọi người trong bữa tiệc không ai dám lỗ mãng , bọn họ cúi đầu hướng Ronald cùng Lâm hành lễ, họ tự báo danh của mình , một đám đều tỏ vẻ thực vinh hạnh khi có thể nhìn thấy vương tử Lenthrin, mà Lâm cũng đã chuẩn bị tốt lời kịch Ronald soạn , cùng những người đến chào hỏi nói vài lời .

Dựa theo lời  Ronald, Lâm không cần làm bạn với họ hoặc là quá mức nhiệt tình, đây cũng không phải là mục đích cử hành của bữa tiệc tối. Ở mặt ngoài , tiệc tối hôm nay là để làm quen , nhưng trên thực tế cũng là đại biểu cho sự khẳng định  của gia tộc Stuart đối với Lâm khi anh  sắp làm vương phi .

Đi khỏi cố thổ , làm vương phi hữu nghị , nếu như không có cái gọi là hoàng tộc Stuart làm chỗ dựa vững chắc, đêm nay cáp bậc của anh có lẽ còn kém hơn một người bán hàng .

Khi chưa gặp được Andre , Ronald là hàng dự bị của anh .

Nhưng dù có một chút khả năng , Andre vẫn là lựa chọn tối ưu mà Lâm chọn ra , bởi vì hiện tại cái tên vô lễ đến bây giờ còn chưa xuất hiện mới là  mới là “Trượng phu” chân chính của anh .

Đang lúc nady , tại bãi cỏ trước đại sảnh của Bạch Cung truyền đến một trân âm thanh , Lâm đi theo Ronald hướng về phía môn khẩu, trong tầm mắt của bọn họ, một trận phi thuyền loại nhỏ dần dần hạ xuống từ không trung, các khách mời trên  mặt cỏ sợ đến mức chạy khỏi bãi cỏ .Phi thuyền vững vàng đáp ở trên mặt cỏ , người lái người  có kỹ thuật không tồi, Lâm cong khóe miệng lên.

cửa khoang thuyền mở ra, mái đầu kim sắc của hoàng tộc Stuart cho dù dưới ngọn đèn ảm đạm cũng có vẻ chói mắt như vậy, nam nhân có thân hình cao lớn chậm rãi đi ra khỏi phi thuyền, khi theo nam nhân tiêu sái lại  gần, Lâm cũng dần dần thấy rõ diện mạo của đối phương.

Không có khí tức nho nhã nồng hậu trên người Ronald, càng giống như sử tử vang sống trong rừng lâu ngày , mỗi một chỗ đều lộ ra lực lượng nguy hiểm cùng áp bách, huyết thống hoàng tộc đã định trước ở quốc gia này dòng họ Stuart người không có một người nào khó coi , nhất là đôi mắt thâm lam kai , cực kỳ giống biển sâu xinh đẹp lại làm cho người ta sợ hãi vô hạn.

“Andre, ngươi tới đã muộn.” Ronald mở  hai tay mỉm cười đi về phía em trai .

” để ngươi lo lắng , Ronald.” Dùng sức vỗ vỗ bả vai Ronald, con ngươi thâm lam của Andre dừng ở trên người Lâm vẫn đang đứng ở cửa , hắn tại thấp giọng nói bên tai Ronald, “Mau nói cho ta nam nhân tóc dài màu bạc kia là vị hôn thê của ta .”

Buông Andre ra, Ronald dùng sức đập bả vai  em trai một chút: “Ngươinê giải thích vơi y , hôm nay phải là ngươi đưa y đi giới thiệu với mọi người  .”

“Ta sẽ , ta đương nhiên sẽ .” ánh mắt Andre sẽ không rời khỏi Lâm , chính là tầm mắt kia quá mức với trực tiếp mà không che dấu, không có sự tôn trọng,  giống như nhìn con mồi mình sắp ăn được , Andre vô lễ  khiến cho Ronald có chút không thoải mái, hắn muốn  nhắc nhở đệ đệ: “Andre, biệt  y như vậy, y sẽ bị dọa .”

” thoạt nhìn , y cũng không giống tiểu bạch thỏ bị dọa sợ.” Nói xong rồi  cười, Andre tách khỏi Ronald, trong ánh mắt quan sát của mọi người .

Andre tùy tùy tiện làm một động tác của thân sĩ , trong mắt hắn đầy ý cười  hướng Lâm vươn tay: “Ta hy vọng ngươi sẽ không tức giận bởi vì ta đến trễ vị hôn thê thân mến của ta .”

“Ta làm sao có thể tức giận , Andre điện hạ?” Thoải mái đem tay đưa cho Andre, nam nhân chống lại  đôi mắt màu xanh của hắn , khóe miệng khẽ nhếch, “Thỉnh gọi ta là Lâm, điện hạ.”

Ở nơi xa , Ronald nhìn thấy hết thảy, trầm mặc không nói.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s