Chinh phục – quyển 1 – chương 26


Tác giả : Vạn Diệc Chi Thương

Edit : Ly bt

Chương thứ hai mươi sáu –có một thứ gọi là , một vừa hai phải

sau khi Tuyết y rời khỏi, Lâm không có vội vã đi ra ngoài, anh đứng ở bồn rửa tay một lúc rồi mới đi ra , chính là anh vừa  đẩy cửa nhà vệ sinh ra liền cẩm thấy ngoài cửa có người , tròng mắt màu xoay tròn , Lâm làm bộ  như việc gì cũng không thấy tiếp tục mở cửa ra.

Lâm mới bước ra khỏi cửa được một bước , nam nhân ngoài cửa lại xông ra một phen ôm thắt lưng anh .

“A ——” anh  giả vờ kinh hách mà hô một tiếng.

Andre ghé vào lỗ tai anh nói nhỏ : “Là ta, thân mến.”

Thở dài một hơi , Lâm nhẹ nhàng vỗ ngực trừng mắt nhìn Andre: “Ngươi dọa đến ta .”

“Bảo bối, ngươi ở bên trong thật lâu , ta là sợ ngươi xảy ra chuyện gì, nhìn xem , ta ở bên ngoài đợi ngươi thật lâu .” hắn vẫn không thèm để ý mà tươi cười , Andre đi về phía trước cả ngực như dán sát vào ngực Lâm .

nam nhân bị “Dọa đến” còn hơi hơi thở dốc, làn da tuyết — bạch thản nhiên đỏ bừng, ghé sát vào nhìn ngũ quan sâu sắc tinh mỹ của nam nhân , Andre giương lông mày, bề ngoài của Lenthrin quả thật không tồi.

Mắt thấy Andre đang muốn ghé vào mà thân thân hôn hôn , Lâm vươn tay chặn ngực đối phương : “Cám ơn sự quan tâm của ngươi, chính là ngươi có biết không , ta làm vị hôn thê của ngươi, ta lúc nào cũng phải chú ý đến hình tượng .”

” hình tượng của ngươi đã rất hoàn mỹ .” Thoạt nhìn  hắn có chút động tình, Andre cố ý muốn đi hôn môi vị hôn thê của hắn.

“Andre điện hạ, ngươi uống nhiều rượu.” Thấp đầu, Lâm rất muốn cứ như vậy một cước  đá vào nửa thân dưới của Andre, nhưng là hiện tại anh cũng không biện pháp đem vị hôn phu đá văng trước mặt mọi người.

dư quang ở khóe mắt đột nhiên sáng lên , Lâm tiếp tục thấp đầu đẩy Andre đang dục cự hoàn nghênh , một bên lấy hơi , tạo ra thanh âm thanh âm ủy khuất nói: “Andre điện hạ, nơi này có rất nhiều người, thỉnh ngươi không cần như vậy…”

Tên đầu heo đáng chết này , tránh xa ta một chút !

“Không cần cái gì? Bảo bối, không đến một tháng nữa ngươi chính là thê tử của ta .” Andre cũng không có y muốn rơi , tuy rằng Lâm xô đẩy lần nữa, nhưng vẫn để môi hắn chạm vào hai má mình.

“Andre.” Xa xa truyền đến thanh âm hơi nghiêm túc  của một người.

“Thật đáng chết.” Thấp giọng thầm mắng một câu, Andre vẫn là mỉm cười buông Lâm ra, xoay người nhìn về phía người mới tới, “Hả, Ronald.”

Lâm cúi đầu hoang mang rối loạn  trương mà chỉnh lý quần áo, hướng Ronald hành lễ rồi vội vàng  chạy mất.

Cau mày nhìn Lâm chạy sượt qua bên cạnh mình , Ronald đem theo ánh mắt trách cứ đầu hướng về phía Andre: “Andre, ngươi không nên làm như vậy với cậu ấy .”

Chỉ còn thiếu trở mình xem thường , Andre tùy tiện mà đi tới bên người Ronald  rồi tự chỉnh lại cố áo: “y là vị hôn thê của ta, không phải của ngươi , Ronald – ca ca yêu quý của ta .”  hắn nói xong liền không thèm để ý chút nào mà trực tiếp đi khỏi đại sảnh yến hội.

Thở dài, Ronald lắc lắc đầu, tùy tay  gọi một người lại hỏi Lâm vừa mới chạy đi nơi nào, chính hắn cũng đi theo hướng đó .

Kiều an an tĩnh mà nhìn trượng phu của mình đi khỏi đại sảnh yến hội, Jessica một bên bất mãn nói: ” Lenthrin còn  giả đáng thương, kiều An vương phi, chúng ta mau đuổi theo !”

“Không.” Kiều An nắm chắc tay Jessica lắc lắc đầu, “Ronald quan tâm Lenthrin là bởi vì hắn nợ Lenthrin, hắn là trượng phu của ta, ta tin tưởng hắn.”

“Chính là…” Jessica còn muốn nói điều gì, nàng chính là không cam lòng.

“Tốt lắm, đừng nói lại.” Kiều An xoay người  rời khỏi chỗ Jessica đang đứng , lưu lại người kia hung hăng dậm chân tại chỗ.

Lâm đi tới bể bơi cạnh hoa viên bên ngoài đại sảnh yến hội không bao lâu , Ronald liền đuổi tới.

Ngẩng đầu nhìn nhìn đối phương một cái , Lâm tiếp tục cúi đầu ngồi ở bên bồn hoa: “Ronald điện hạ, đã khiến ngươi lo lắng , ta tốt lắm, chính là bên trong  đó có chút buồn , ta muốn ra ngoài để hít thở không khí.”

“Năng lực nói dối của ngươi lại tăng lên .” Ronald đi tới, thấy Lâm chỉ mặc trường bào đơn bạc liền cởi áo khoác của mình xuống khoác lên người y .

“Cám ơn, nhưng là ta không thể nhận” Lâm đem áo khoác trả lại cho Ronald, “Trong vương cung có rất nhiều người nhìn ta không vừa mắt, ta rất sợ bọn họ nói nhưng thứ như ta làm phiền ngài.”

Nói xong , Lâm nghĩ mình sắp ói đến nơi rồi , đủ già mồm cãi láo , nhưng đối với một ít đại nam nhân khi nghe được những lời này lại hưởng thụ.

“Ngươi là một người tốt Lenthrin.” Mở miệng, Ronald thở dài ngồi ở bên người Lâm, kiên trì đem áo khoác choàng trên người y , “Ta cùng ngươi cũng không có gì, vì sao lại sợ lời nói nhảm?”

“Cám ơn ngài.” Lúc này đây Lâm tiếp nhận áo khoác của đối phương, bởi vì anh thật rất lạnh , anh thấp giọng nói “Andre điện hạchắc là giận ta rồi ? Ta biết mình không nên cự tuyệt hắn, dù sao chuyện này sớm muộn cũng phải , chính là… Chính là… Thực xin lỗi, ta không muốn nói những lời này với ngài .”

“Lenthrin…”

“Thực xin lỗi, ta nên đi thôi , cám ơn ngài Ronald điện hạ, thỉnh ngài quên  những lời ta nói đêm nay.” Đem áo khoác trên người cởi xuống , Lâm liền xoay người chạy đi

Có một thứ gọi là, một vừa hai phải.

2 thoughts on “Chinh phục – quyển 1 – chương 26

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s