Dực tỏa thanh dương 10- hết chính văn


Tác giả : Du Vịnh Đích Điểu

edit : ly bt

chương thứ mười

màn đêm buông xuống ngoài tòa nhà , phòng nghỉ ở tầng 37 cũng thật yên lặng

Nhìn Thanh Dương mê man trên giường , Đông Phương Dực không hiểu sao lại an tâm.Ba năm qua , lúc nào trong mộng cũng nhớ tới tiểu tử vui vẻ trước mắt, cũng sẽ lo lắng  cậu hội bởi vì lần trước thô lỗ mà cự tuyệt hắn.Hôm nay hết thảy nhưng lại thoáng như trong mộng.

“Uh. . .” người đang ngủ không biết nhìn thấy gì mà mê mang , nghiêng người .Hạ thân bị che khuất lại lộ ra

Đông Phương Dực nhìn nơi kia lại bắt đầu rối loạn .Vươn tay nhẹ nhàng mơn trớn  cúc hoa cìn bạch trọc , ngón tay không ngừng ấn nhẹ xing quanh .

“Uh. . .” người trên giường nhẹ nhàng rung động, mông trắng noãn lại hướng về phía hắn .Đông Phương Dực tà tà cười.Bảo bối không phải ta không đau tích ngươi, đây chính là ngươi tự tìm .Ngón tay nhân tiện   theo chất lỏng ở lại trong cơ thể  dễ dàng đâm rồi đi vào, tay kia vỗ về non nớt trước người cậu .

“Hả. . . Cha. . .” cậu không khỏe kêu một tiếng ,rồi sau đó hạ thân không tự chủ theo động tác ngón tay trên dưới đong đưa  .

một ngón tay phía sau phấn huyệt lại duỗi tiến vào, uốn lượn kéo ra chuẩn bị  , tìm kiếm   một điểm thần bí.

“Uh. . .”Người ngủ mơ mở mắt nhìn người trước mặt”Cha, Thanh Dương mệt mỏi quá. . .”Thấp giọng tát   kiều, hy vọng trước mắt người thương yêu sẽ bỏ qua mình.

“Ngoan , cha mà cũng không  bắt Dương Nhi mệt  , cho nên trái lại Dương Nhi chỉ cần đừng nhúc nhích, hết thảy giao cho cha là được.” Nhìn thấu mục đích trước mắt, Đông Phương Dực rút ngón tay ra cười tà  nói.

Thanh Dương quyệt  miệng, bất động như thế nào đây. độ ấm bên trong dần dần lên cao.Đem chân Thanh Dương gác lên cao , hắn chậm rãi tiến vào

“Uh. . . Cha. . . Hả. . .” Chậm rãi  tiến vào đối với  cậu mà nói quả thực vốn là một loại hành hạ, làm cho người ta thấy nghiện .Thấy người kia dừng lại  ;, Thanh Dương không nhịn được nhẹ nhàng di động thân thể,  tê dại từ sau huyệt hướng các nơi  trong thân thể tán đi.”Cha, di chuyển , hả ”

“Không phải rất mệt sao?” Đông Phương Dực nhìn cậu đang e thẹn mà nói .

“Cha, cầu ngươi. . .” Không ngừng nhẹ di chuyển trên người hắn, luôn không tìm được chương pháp.

“Hả. . .”Bởi vì động tác của cậu không ngừng biến thô thành lớn kiên quyết rốt cục làm cho Đông Phương Dực không nhịn được, hung hăng địa bắt đầu quất xuyên đứng lên.

Mỗi một lần cũng xuyên hết cả cây , làm cho  Thanh Dương keei to.”Cha, thong thả một chút. . . Thong thả một chút. . .””Uh, không nên. . . Nơi đó không nên “bị đỉnh chạm vào cậu không chịu hét to, phân thân không được vuốt ve cũng khiến cậu run rẩy “Không nên, nhanh quá . . . Cha . . . nhanh à ” tốc độ phía sau càng lúc càng nhanh, rốt cục  bột phát trong phấn huyệt .Theo một điểm mẫn cảm bị sóng nhiệt đánh trúng, thân thể một trận cứng ngắc, phân thân phun ra chất lỏng trắng đục

…Cho đến khi  hai người rốt cục chặt cầm không được, mới tiết ra.

Đông Phương Dực ôm lấy tiểu nhân mệt co quắp tê liệt đến phòng tắm sau khi rửa sạch đưa cậu  phóng tới trên giường.

“Bảo bối, đói bụng đi.” Hôn nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn hồng hồng, nhặt lên quần áo vứt trên mặt đất địa giúp cậu mặc vào.

“Cha , về nhà sao?”

―――――

Đông Phương quản gia đang ở nhà chuẩn bị bữa cơm cho thiếu gia .

Từ ba năm trước đây tiểu thiếu gia ra nước ngoài lưu học, cuộc sống của  thiếu gia trở nên rối tinh rối mù.Ăn được ít, ngủ được cũng ít, thường xuyên một mình đứng ở trong phòng hai người.

Trước cửa truyền đến thanh âm xe hơi, Đông Phương  Hách bề bộn đi về  hướng đại môn.

Ba năm nay tâm tình thiếu gia càng ngày càng âm trầm , nhưng hôm nay mặt mang tươi cười.

Chẳng lẽ có việc gì vui.Đông Phương Dực quanh qua đầu xe mở cửa xe, đem Thanh Dương đang ngồi bên kia ôm xuống

Hai tay ôm cổ cha, nhìn quản gia đang há miệng không dám tin trước cửa .Thanh Dương  vẫy tay, lộ ra vẻ mặt nghịch ngợm “Này, quản gia gia gia ”

“Hả, tiểu thiếu gia ngươi đã trở về.” lức thấy thiếu gia ôm người trong xe ra ông còn nghĩ thiếu gia yêu người khác rồi  “Quản gia gia gia, ta đã sớm tốt nghiệp rồi.” Bị Đông Phương Dực ôm vào nhà Thanh Dương nói với theo quản gia .

“Thật vậy chăng, thật tốt quá, ngươi không biết này ba năm nay , cuộc sống của thiếu gia thật sự là kém cỏi cực kỳ” nhìn Thanh Dương trở về , quản nghiêm túc thân sĩ gia dĩ nhiên trở nên lẩm cẩm  .

” Hách  thúc” Đông Phương Dực càng nghe càng không thích hợp ngăn cản nói.

“Ha hả, ta đi chuẩn bị đồ ăn.” Quản gia cười cười đi hướng phòng ăn.

“Cha mà, Thanh Dương sẽ ở bên cha cả đời .” Thanh Dương ôm cổ hắn mềm mại nói .Đông Phương Dực kích động hung hăng hôn lên môi cậu .Hai người nhân tiện đứng ở phòng khách duyện hôn..

“Thiếu gia. . . Ăn. . . Ăn cơm rồi.” Vọt vào phòng khách,  quản gia lại lui về phòng ăn.

Khó trách tâm tình thiếu gia tốt như vậy Nguyên lai…

Đông Phương Dực ôm Thanh Dương đi tới phòng ăn, trực tiếp đặt cậu  ở trên đùi.

“Hả, cha, khó chịu” hoan ái quá mức đến nỗi hạ không cách nào thừa nhận  sức nặng thân thể, cậu ôm sát cổ Đông Phương dực không chịu ngồi xuống.

Khó trách thiếu gia lại ôm tiểu thiếu giaNguyên lai…Ha hả, xem ra áp  thấp nhà Đông Phương rốt cục ccuxng  biến mất.Ha hả, xem ra Vũ Văn đặc  trợ rốt cục có thể đường đường chính chính  đi dưới ánh mặt trời rồi.

―――――

Trong lúc ngủ mơ Đông Phương Dực cảm giác trên mặt ngứa , thân thủ phất tay qua đối phương Bên người truyền đến trận trận cười khẽ, đưa tay kéo  thiên hạ nghịch ngợm, mở mắt hôn môi cậu “Dương Nhi khỏi rồi sao?”Mỗi lần hoan ái đến cuối cùng, người ngủ đầu tiên là cậu .

“Cha ” người trong lòng mềm mại kêu .Đông Phương Dực buồn cười mà nhìn người trước mắt, mỗi khi cậu có yêu cầu khi, chung quy sẽ làm nũng .

“Cha mà, Vũ Văn thúc thúc nói tháng sau  đi ngoại quốc chơi .Từ sau khi lưu học trở về đã bốn năm,  cậu cũng không rời Đông Phương Dực .Hai người cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ngủ, cùng đi làm , cuộc sống cứ ngọt ngào mà bình thản như vậy .

“Ngươi muốn đi?” Đông Phương dực hỏi.

“Uh, ta muôn đi cùng với cha .”

… . . .

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s