Dực tỏa thanh dương 5


Tác giả : Du Vịnh Đích Điểu

Edit : Ly bt

chương thứ năm

Sáng sớm, khi ánh sáng đầu tiên tiến vào phòng ngủ

Đông Phương Dực mở mắt ra cúi đầu nhìn Thanh Dương đang ngủ trong lòng mình , khuôn mặt lạnh nhạt lộ ra tươi cười sủng nịch .

Nghĩ đến ngày thân mật hôm qua địa, hắn hôn nhẹ trán người trong lòng .

“Uh. . .”người đang ngủ yên có dấu hiệu sắp tỉnh , mắt tiệp run rẩy, rốt cục mở mắt.

Mờ mịt   nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười sủng nịch trước mắt.

Đột nhiên. . .

“ôi”Trướng   hai gò mà cậu đỏ bừng , cậu rúc đầu vào cần cổ hắn hai tay ôm lấy lưng hắn

“Ha ha, Dương Nhi, thẹn thùng rồi?”Đông Phương Dực nhìn phản ứng đáng yêu của cậu , trêu ghẹo nói, trước ngày hôm qua hắn cũng không nghĩ họ có thể thân mật như vậy .

“Ngoan , Dương Nhi, ngẩng đầu nhìn cha mà.”Người trong ngực lắc đầu .

“Nhưng cha có chuyện muốn nói với con ” người kia vẫn lắc đầu

“làm như vậy Dương Nhi hối hận rồi sao?” lại tiếp tục lắc đầu

“Ôi. . .” Chứng kiến mọi việc  trước mắt Đông Phương Dực, không có biện pháp làm ra vẻ thất vọng mà thở dài ,sau đó cười chờ người trong lòng ngẩng đầu.

Quả nhiên,nghe được Đông Phương dực đột nhiên thở dài  Thanh Dương lập tức ngẩng  đầu lên.

“Cha !”Nhìn Đông Phương Dực đang cười  cười nhìn mình , cậu bất mãn nói to

“Hảo hảo, là lỗi của cha , không nên cười Dương Nhi.” Nhẹ giọng lừa  , hắn kéo gáy cậu , hôn lên đôi môi mình mong muốn bấy lâu .Đầu lưỡi như mèo liếm hình dáng đôi môi đỏ mọng địa, thỉnh thoảng khẽ cắn.

“Uh. . .” Thanh  Dương rên rỉ hé môi , đầu lưỡi lúc đầu bình tĩnh nay lại lôi kéo lưỡi cậu cùng nhảy múa , Đông Phương Dực mạnh mẽ  khóa trụ thân thể mềm mại trong lòng, làm cho tiểu nhân nhi rên rỉ nho nhỏ . Hai người vừa kịch liệt mà lại điên cuồng địa gặm cắn, hôn sâu.

Sợi tơ nước vẫn kéo dài ở khóe miệng cậu nhẹ hô « cha »

Đông Phương Dực buông Thanh Dương đang xụi lơ ra nói “Cha mà yêu nhất là Dương Nhi ”

……

Sau khi học xong , Thanh Dương nhẹ bước về nhà

Từ khi cùng Đông Phương Dực làm rõ tình cảm hai người ấm lên rất nhanh , mặc dù không làm đến bước cuối nhưng Đông Phương Dực luôn khiến cậu xụi lơ, mà cậu sắp học xong trung học cũng muốn bàn với hắn về chuyện đại học

Dù sao với quan hệ của họ bây giờ , cậu cũng không muốn xa hắn , nhưng nghĩ đến việc tình cảm của mình và phụ thân là cấm kị , có khi cậu chỉ muốn cùng cha chạy trốn thật xa .

Một khi đối mặt với áp lực bên ngoài , phụ thân sẽ kiên trì bao lâu.dù quản gia và Vũ Văn Hạo ủng hộ hai người , bởi bọn họ hiểu rõ Đông Phương Dực từ nhỏ đã thiếu thốn tình yêu thương

Chỉ cần Đông Phương dực cùng Thanh  Dương cho rằng mình hạnh phúc thì họ sẽ không ngăn cản .Cho dù rõ ràng đó là cấm kỵ.

Thanh Dương cũng không rõ tình yêu là gì , cậu chỉ biết muốn cùng cha một chỗ mà thôi

※※※※※※

Đã gần 11 giờ mà cha vẫn chưa về .Thanh Dương đã quen ngủ chung với cha tiếp tục đi vòng vòng , vài ngày nay cha toàn trở về lúc cậu đã ngủ , buổi sáng cậu rời giường lại không thấy cha đâu . Đây là ngày thứ năm khuya vậy mà cha chưa về .Nghe được  thanh âm trong ga ra , cậu vội chạy ra

※※※※※

Đông Phương Dực thấy cậu đã nhíu mày .Hắn cũng biết Dương Nhi nhất định là sinh nghi rồi, dù sao tự mình không nói tiếng nào lại đi sớm về muộn , nhưng hắn cũng có nỗi khổ, hắn muốn đợi đến lúc giải quyết xong người phụ nữ đó sẽ nói rõ với cậu .Nếu không một khi chuyện này công khai, Dương Nhi nhất định sẽ không tha thứ cho mình .

Mặc dù hắn bây giờ có thể xác định Dương Nhi đối với hắn  có cảm tình, nhưng hắn cũng không có thể xác định cảm tình Dương Nhi đối với có phải là yêu , có thể vượt qua cấm kị hay không , có thể xác định tương lại chỉ ở bên hắn mà không thể quan tâm đến lời nói của người khác không .

Ban đầu hắn muốn chậm rãi chờ đợi , không ngờ , nữ nhân đáng chết kia

Đông Phương dực không ngừng mắng  , ném chim bị chim mổ mắt .Nhất định đừng để hắn tìm thấy chứng cớ , nếu hắn biết cô ta lừa dối hắn thì..

“Cha ”

Hắn vừa ngẩng đầu đã thấy Thanh Dương  chưa ngủ đứng trên lầu nhìn hắn

“Dương Nhi, khuya như vậy còn chưa ngủ ?” Đông Phương Dực tiến lên ôm lấy cậu , đi về phòng

“Cha về muộn thế , bạn việc ư »  Thanh Dương bị thả xuống giường vừa nhìn Đông Phương Dực cởi quần áo , vừa hỏi

“Hả, uh, là có điểm bề bộn.” Nói xong hắn  cầm lấy quần áo đi vào phòng tắm, trốn đi ánh mắt tin tưởng của cậu , Thanh Dương nằm trền giường ngơ ngác nhìn cửa phòng tắm .

Một lúc sau Đông Phương Dực hôn nhẹ trán cậu rồi đi ngủ .Kỳ thật Đông Phương Dực vốn đang trốn tránh Thanh Dương , hắn sợ  nhìn vào mắt cậu thì sẽ nói hết mọi chuyện .

Mà một khi nói ra,Thanh Dương nhất định sẽ tìm cơ hội bỏ mình đi, mình phải đem mọi thứ mạt sát để Thanh Dương không có cơ hội rời đi  .

Thanh Dương nằm trong ngực hắn , muốn ngủ mà không ngủ được .Từ khi cha trở về , còn chưa hôn cậu , sau khi xác định quan hệ , hai người thường xuyên hôn nhau đến không thở nổi

Cha nhất định có chuyện giấu mình

※※※※※※※

Sau khi tan học , nhớ đến biểu hiện không thích hợp của cha , Thanh Dương quyết định đến công ty Sâm Uy.

Vừa vào sảnh , Khúc Oánh đã tươi cười chào cậu , cậu gật đầu chào lại, sau khi Vũ Văn Hạo đến cũng đã giới thiệu cậu là con trai của chủ tịch , may mà chuyện cậu chạy trong mữa không lộ ra nếu không cô sẽ bị đuổi việc mất , bởi vậy cô cũng không thông báo lên phòng chủ tịch

Thanh Dương ra khỏi thang máy, đi về phía phòng làm việc của cha mình , nhìn phòng thư kí không có bóng người , cậu quyết định  cho cha một bát ngờ.

Nhưng . .

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s