Dực tỏa thanh dương 7


Tác giả : Du Vịnh Đích Điểu

edit : Ly bt

chương thứ bảy

“Cha . . .” Nhìn hai mắt Đông Phương Dực đỏ lên , cậu bất an hô to .

“Tại sao phải rời khỏi ta, tại sao. . .” hắn nhấn Thanh Dương trên giường đưa hait ay bóp cổ cậu

“Vi sao bỏ lại ta , một người , bỏ lại ta một mình . .” Đông Phương Dực lâm vào điên cuồng dần dần tăng thêm lực đạo trên tay.

“Khụ, khụ. . .” Thanh Dương nhìn người trước mắt , phát hiện hắn đã mất đi lý trí, hai tay hắn đã làm cậu không thở nổi

“Cha . . Khụ. . . Cha. . .. . .” Một bên giãy dụa   lại cố sức nói , một bên dùng sức  kéo cánh tay trên cổ cậu .

“Tại sao các ngươi cũng không chịu lưu lại, tại sao. . .” Đông Phương Dực phảng phất lại nhớ tới lúc nhỏ, phụ thân vì mẫu thân mất mà đau lòng đi theo để lại mình hắn cô đơn trên cuộc đời

“Không thể, không thể rời khỏi ta . .” hai mắt  đỏ bừng nhìn chằm chằm người trước mắt.

“Cha. . .” Thanh Dương đang giãy dụa thì nhìn thấy ánh mắt của hắn , cậu chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn , ấm áp trên  mặt làm cho Đông Phương dực chậm rãi lấy lại tinh thần.

Người mà hắn nói sẽ yêu thương , giờ lại nằm như vải rách ở trên giường .

Vội vàng buông hai tay ra, cần cổ cậu đã xuất hiện vết đỏ dọa người .

Trời ơi, hắn , như thế nào sẽ , sao có thể làm bảo bối bị thương như vậy.”Dương Nhi. . . Dương Nhi. . .”, hắn vội vàng nâng cậu lên ôm lấy cậu không ngừng rung lắc

“Khụ. . . Khụ. . .”

“Dương Nhi, Dương Nhi. . .”

“Dương Nhi, cha chỉ có Dương Nhi rồi. . .”

Ôm chặt người trong lòng, Đông PhươngDực nghẹn ngào mà lẩm bẩm.

Đông Phương dực như vậy làm cho mình không có cách nào cự tuyệt, Thanh Dương thương tiếc mà vuốt gương mặt hắn

“Dương Nhi…”

Một đôi tay như sát nóng ôm lấy cậu , hơi nóng quang quẩn bên tai cậu .Thanh Dương giãy dụa muốn tránh khỏi đôi tay đang ôm mình

Đông Phương dực bị sự giãy dụa  của cậu chọc giận.

Không cho phép rời đi, ta không cho phép.Nghĩ đến việc giữ Thanh Dương lại hắn không ngần ngại kéo hai tay cậu về phía sau, hôn lấy cần cổ kia , không ngừng kéo quần áo cậu nhìn từng mảnh da thịt lộ ra .

“Cha, không nên. . .” Bị động tác thô lỗ của Đông Phương Dực làm kinh hách cậu hô to .

đầu lưỡi Nóng bỏng dọc theo trái cổ tinh xảo, xuống xương quai xanh, tại thân thể mềm mại lưu lại một đường hồng ấn .

Bàn tay to mang theo độ ấm đốt người khẽ vuốt qua lại tại bắp đùi trắng noãn, gió lạnh vừa chuyển , tuyết trắng  bay lượn đập vào khung cửa trắng xóa .

“Ha , Thanh Dương dần bị trêu chọc bởi tình dục mà thở nhẹ .Không đợi cậu phản ứng, trước ngực mềm mại bị hung hăng gặm cắn.

“Hả. . . Đau. . .”

“Ngoan ,  Dương Nhi, nói cho cha, ngươi sẽ không rời đi.” Đông Phương Dực ngẩng đầu nhìn Thanh Dương đang đắm chìm trong tình dục mà hỏi

Thanh Dương chỉ có thể vô lực thở hào hển, hai tròng mắt nhìn chằm chằm người trước mắt, trong đầu trống rỗng.

Thấy người dưới thân trả lời , bàn tay kia lập tức nắm lấy cậu , thuần thục luật động trên dưới .

Khoái cảmthẳng đến tứ chi , cậu  khó nhịn lắc mông, trong miệng tràn ra rên rỉ tế vỡ.

” Dương Nhi ngoan , chỉ cần ngươi đáp ứng, cha lập tức cho ngươi. . .” Nhẹ lừa  , hắn cúi đầu hôn đôi môi kia

“Cha. . .” Chớp chớp hai tròng mắt ướt,cậu nhìn Đông Phương Dực .

Đông Phương Dực bị hắn cậu làm tức  giận , cúi đầu ngậm lấy

“. . Không nên. . . Uh. . . Cha. . .. .”sự ấm áp bao lấy cậu , đầu lưỡi kia đang nhẹ nhàng liếm

“Hả. . . Cha. . . Đủ. . . Đủ rồi. . . Hả. . .”

Đột nhiên một trận co rút, bạch trọc run ra , hai chân cậu đông cứng , cả người tê dại.

Đông Phương Dực đem chân cậu  tách ra rõ ràng cúc huyệt no đủ đang không ngừng co rút

Thanh Dương không khỏe cựa mình , động tác vô tình kia như muốn thiêu đốt Đông Phương Dực .

Hắn rất nah tháo quần áo ngón tay đưa ra , chậm rãi dò xét cúc huyệt “Dương Nhi, đáp ứng cha, Dương Nhi. . .” Đông Phương Dực khắc chế  dục vọng thân thể, không ngừng tìm hỏi.

Sau đó tình dục quá nhiều đã làm cho cậu trầm mê tròn ý thức , chỉ có thể thừa nhận  bản năng.

thần chí mê loạn không có chú ý tới ngón tay trong cơ thể đã gia tăng lên tới ba ngón .

Đông Phương Dực động thân, đem dục vọng trướng đến phát đau tiến vào

“! Đau. . . Đau. . . Ra. . . Đi ra ngoài. . .” đau đớn đến xé rách khiến cho Thanh Dương không ngừng rơi lệ

Hảo chặt, nóng quá. . .Hắn. . . Không nhịn được rồi. . .Bất chấp đau đớn dưới thân, Đông Phương Dực một bên vỗ về chơi đùa  ngọc trụ đã mềm xuống , một bên chậm rãi  di chuyển phân thân trong cúc huyết

Thanh Dương không ngừng khóc la , chịu đựng đau đớn phía sau

Đây là nam nhân đã thề sẽ sủng ái cậu sao ?Đau nhức không ngừng tăng lên , thân thể bị không ngừng  bị đánh  vào , nội tạng như muốn vỡ nát , Thanh Dương chỉ có thể khóc hô

“Cha. . . Đau ”

“Đau. . . Cha. . Tha  cho Dương Nhi. . .”

“Đau. . . Đau quá. . .”

địa Đông Phương dực không để ý tới người dưới thân khóc hô, chỉ hung hăng ra vào  , muốn phóng hết dục hỏa trong cơ thể ra .

Nắm chắc eo nhỏ người dưới thân điên cuồng địa quất xuyên vào.”Dương Nhi, ngươi là của ta, là của ta “”Không cho phép, không cho phép rời đi ta ”

Đông Phương Dực hét lên một tiếng , đem tinh hoa cực nóng phun vào thân thể Thanh Dương .

Cúi đầu chứng kiến người dưới thân đã nhắm  chặt hai tròng mắt mất đi ý thức, khuôn mặt nho nhỏ tái nhợt không có chút máu.

Mà địa cúc huyệt mới vừa bị thương yêu có từng đạo bạch  trọc hỗn hợp cùng  máu đỏ tươi chảy ra không ngừng.

Mặt Đông Phương Dực trắng bệch, đứng dậy nắm quần áo chạy ra khỏi phòng.

Hắn làm bảo bối bị thương . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s