Chinh phục – quyển 3 – chương 6


Tác giả : Vạn Diệc Chi Thương

Edit : lybt

chương thứ sáu — thiên biến — hạ

Andre lẳng lặng mà đứng ở bên giường phụ thân, bên ngoài hỗn loạn đều bị phiến cửa nặng nề kia ngăn cách .

“Ta đến thăm  ngài , phụ thân.” Hắn ngồi xuống, súng trong tay đặt ở trên bàn phát ra tiếng va chạm nhẹ nhàng .

“Ngươi muốn giết ca ca của ngươi sao?” nam nhân trung niên sắc mặt hồng nhuận nằm ở trên giường nhìn con trai của mình, thoạt nhìn như là chỉ có chút mệt mỏi mà không phải người sắp chết, Andre biết tất cả chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi .

Thương cảm , dù nhiều hay ít thì hắn cũng có một chút, người này dù sao cũng là phụ thân của hắn, dù hắn không đồng ý với một số hành động của ông , thậm chí hắn còn cảm thấy mọi chuyện hôm nay đều từ ông mà ra .

“Ta không có.” Thu hồi vẻ phù phiếm bình thường, sắc mặt Andre lạnh nhạt, giống như là bỏ đi lớp ngụy trang .

“Thật sự sao?” Nỉ non một câu, lão Stuart vươn tay từ ra.

Đáp lại Andre cầm tay cha mình, hai tay này đã từng tại năm nào đó , khi hắn còn bé lôi kéo hắn cùng đi hế những con đường rộng mở của hoàng cung , hắn hình như còn nhớ rõ lòng bàn tay dày ấm áp của phụ thân. Chính là hiện tại,  người nắm tay hắn lại bởi vì tật bệnh mà trở nên gầy khô lạnh lẽo.

Lúc tuổi còn trẻ uy phong lẫm lẫm như thế nào, một khi bị ốm đau xâm nhập thì cũng là một kẻ yếu ớt mà thôi.

“Ngươi có biết vừa rồi Ronald nói với ta thế nào không ? Hắn nói, ta cho  mọi thứ để hắn trở kẻ thống trị giả, từ nhỏ đã giáo dục hắn quản lý một quốc gia như thế nào, chính là cuối cùng ta tước đoạt quyền lực của hắn .” Nói chuyện rất chậm, nhưng  mỗi chữ lại thập phần rõ ràng, lão Stuart có lẽ muốn nói hết mọi chuyện  với hai đứa con trai trước khi chết  .” Đúng  là như vậy.”

“Ta chưa bao giờ cướp đoạt quyền làm vua của hắn , là hắn không tự tin… Dẫn đến kết cục hôm nay, các ngươi có lẽ sẽ cảm thấy ta không phải một  người cha tốt, nhưng ta cũng sẽ không hối hận mọi việc ta đã làm , khụ khụ khụ!” nói nhanh , nói nhiều khiến ông có chút khó thở, mặt lão Stuart bắt đầu phiếm hồng,ông thở từng ngụm từng ngụm, ý đồ muốn làm cho mình bình tĩnh lại .

Andre lẳng lặng mà nhìn hết thảy phát sinh, lẳng lặng mà nghe, hắn không tính toán nói gì nữa, hắn để lão Stuart đem lời cuối cùng nói cho hết, đó cũng là những lời cuối mà ông có thể nói “Các ngươi đều là hài tử của ta, trở thành một vị vưa không chỉ có tài năng là đủ …còn phải kiên cường , lí trí và trái tim ngoan độc.” Cầm thật chặt tay Andre, giọng  lão Stuart dần dần khàn khàn hai mắt u ám đã bắt đầu mất đi tiêu cự, “Đừng làm cho bất luận kẻ nào… Bất luận kẻ nào thay đổi ngươi, kẻ thượng vị, đã định trước là… Cô độc , cô độc trên nơi cao nhất.”

“Phụ thân?” Andre thử gọi một tiếng, không ai đáp lại.

Lão Stuart còn mở to mắt, tựa hồ muốn nhìn chằm chằm vào Andre, ánh mắt này có chút đáng sợ, nhưng Andre chỉ vươn tay đi qua vuốt mắt cho cha mình .

“Chết rồi thì hảo hảo nghỉ ngơi đi, từ hôm nay về sau ta sẽ đi thống trị Stuart.” tay còn lại của Andre bị lão Stuart nắm, hắn kéo tay người cha đã chết hướng về phía ngực trái của mình vỗ vỗ , “Về phần nơi này, nó vĩnh viễn đều nghe theo ý nguyện  của ta.”

Kéo tay của cha đặt vào trong chăn , Andre bình tĩnh mà đứng lên, hắn đột nhiên cảm thấy mọi thứ thực phong phú, lại có chút trống rỗng . Trở thành thống trị giả,  ngày này hắn đợi thật lâu, nhưng khi thời điểm chân chính đã đến lại không giống trong tưởng tượng của hắn khiến người  ta cao hứng như vậy, có lẽ bởi vì đáy lòng hắn đã sớm biết hết thảy này sớm muộn gì cũng là của hắn.

trái tim ngoan độc  kiên cường sao? Andre nhếch miệng mỉm cười tự vỗ nhẹ nhẹ mình ngực, khi hắn biết hắn cùng Ronald không bao giờ có thể trở về như trước, hắn  không thể trở lại làm em trai Ronald. Đối với ước muốn xinh đẹp  không thể thay đổi này , mặc dù hắn có tiếc nuối nhưng cũng sẽ không mù quáng theo đuổi.

tình cảm huynh đệ cùng  với Ronald như thế, tình phụ tử cùng với cha mình như vậy , muốn làm nhiều thứ mà không làm được thì se khiến người ta thất vọng, cùng với kết cục như vậy, không bằng buông tha.

Tia nắng ban mai ánh sáng nhu hòa xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh dừng ở  trên mái tóc vàng của nam nhân, rực rỡ mà lại chói mắt, giống như thái dương ngoài cửa sổ dâng lên lực lượng tràn ngập cùng chiếu sáng lên dã tâm của thế giới.

Hai tay hơi hơi nắm chặt rồi lại buông ra, Andre đi tới bên cửa sổ, phóng mắt nhìn lại, ngoài cửa sổ là một loạt lực lượng vũ trang được sắp xếp đang chờ đợi mệnh lệnh, là lực lượng của hắn.

“Lâm Thiên Dưỡng.” Chính là ở thời điểm, Andre lại nghĩ tới nam nhân kia.

Lúc trước khi muốn làm phản ở Đức tinh hệ ,Lâm Thiên Dưỡng có phải sẽ đứng ở vị trí này như hắn , nhưng y khong có dã tâm như hắn “Bệ hạ.” dã lang cùng binh lính vốn nên đóng tại rừng mưa tinh sắp xếp trung đứng dậy, đi về phía hắn .Trước kia là điện hạ, hiện tại, là bệ hạ.

“Ronald đâu?”

“Tại thư phòng, hắn muốn gặp ngài.”

“Được rồi, ta nghĩ ta cũng có thể đi gặp ca ca của ta một lần.” Andre lại hướng phía dã lang vẫy vẫy tay, “Ngươi lại đây, thay ta đi ra ngoài hoàng cung làm một chuyện, ta muốn biết phu nhân của ta hiện tại ở nơi nào.”

Đêm qua vẫn có giông tố , đến buổi sáng lại là ánh nắng tươi sáng, thời tiết đầu mùa xuân giống như những ngày tháng sáu, thay đổi bất thường.  Thời tiết của lam sóng tinh cầu đã chẳng còn quan hệ tới việc Lâm rời đi hay không . Ngồi trên phi thuyền hướng về phía nam Stuart , có rất nhiều nơi họ có thể đi , trong phòng một mảnh ấm áp, nam nhân vừa mới tắm rửa quá không mảnh vải đứng ở trước gương, cầm trong tay cây kéo sắc bén. Nắm đuôi tóc dài, Lâm không chút do dự liền đem cắt xuống, tóc dài màu đen bị cắt xuống dưới bị vô tình mà vứt bỏ trong thùng rác, thứ này nguyên bản cũng không phải của anh , anh cũng sẽ không có lưu luyến gì.

Trên lưng chỉ quấn khăn tắm, khi nam nhân từ trong phòng tắm đi ra thì lại khác xa so với lúc đi vào , Kiều An ngồi ở trong phòng ngủ hơi hơi sửng sốt,  thứ đầu tiên chú ý tới đương nhiên là  mái tóc ngắn củaLâm .

“Cắt ?”

“Ta cảm giác đầu óc của mình lập tức thoải mái không ít.” Bàn tay  vẩy vẩy lọn tóc mỏng trên trán, cắt đi tóc dài ngũ quan của anh càng rõ ràng ,nhẹ nhàng khoan khoái lại không thiếu thân thể cường tráng, đây mới là bộ áng của một tướng quân chân chính .Kiều an cầm áo ngủ  trong tay khoắc lên người Lâm, thay nam nhân buộc đai lưng sau đó thuận thế liền ôm lấy đối phương từ phía sau, đầu đặt ở trên vai Lâm nhẹ nhàng hít vào một hơi, hơi thở tràn đầy khí tức nhẹ nhàng khoan khoái sau khi Lâm Thiên Dưỡng tắm rửa.

“Ngươi làm sao lại run như vậy ?” Lâm cầm tay Kiều An.

“Cảm giác thực không chân thật.” Trên tay hơi hơi tăng thêm lực đạo, Kiều An đem Lâm ôm chặt hơn nữa, “Lần đầu tiên nhìn  ngươi thời đã cảm thấy ngươi thực đặc biệt, rất thú vị, cũng thực không chân thật.”

“Đây là đang nói cho ta biết ngươi đối với ta nhất kiến chung tình sao?” Xoay người lại, Lâm cười nắm hàm dưới Kiều An hôn lên .

“Ta cũng không biết.” Đáp lại cái hôn môi của Lâm, hai người dần dần đi tới bên giường.

Thoát ly thân phận “Vương phi” thì không cần che dấu nữa, Lâm rất nhanh liền đem Kiều An đặt ở dưới thân, người kia cũng không thèm để ý tư thế như vậy,  trước đây cũng giống như vậy .

Hôn môi cởi quần áo, nhưng bọn họ chỉ dùng tay giải quyết nhu cầu cho đối phương .Mặc kệ là ở phía trên hay phía dưới , Lâm hình như không muốn cùng Kiều An làm một lần đến cùng “Nếu như là ngươi, ta không để ý việc phải nằm dưới .” Kiều An kéo tay người đàn ông chuẩn bị đi vào phòng tắm .

“Ta để ý.”cười rồi hôn trán Kiều An, Lâm không mặc gì từ trên giường bước xuống dưới, “Chúng ta có rất nhiều thời gian, không cần gấp như vậy.”

Ngồi ở trên giường, Kiều An khe khẽ thở dài, anh không có cách nào hiểu rõ người đàn ông này , đây là mị lực lớn nhất của Lâm , nhưng cũng là nguyên nhân khiến Kiều An thấy không chân thật .Tựa vào đầu giường, Kiều An nhìn đồng hồ  bên cạnh,  đã hai ngày từ khi rời lam sóng tinh  , thời gian này Andre phỏng chừng đã biết chuyện hắn cùng Lâm rời sự tình, hắn cùng Andre quen nhau không phải một ngày hai ngày, người kia là thật sự muốn có Lâm Thiên Dưỡng.

Đối mặt với việc hắn cùng Lâm rời đi, Andre sẽ có phản ứng gì đây? Hắn chỉ hy vọng Andre có thể đem chuyện này quên hoàn toàn, cho dù Andre sẽ có muốn trả thù, hắn cũng sẽ  cố hết sức bảo vệ Lâm .

Đây là lần đầu tiên, có lẽ cũng là  một lần cuối cùng hắn nghiêm túc đối đãi với một người  như vậy ?

Cho dù trong lòng biết Lâm Thiên Dưỡng không nghiêm túc với mình , nhưng con người chính là như vậy, một khi nhận định liền không sẽ sửa lại, thích đến tận xương tủy, đối phương là người tốt người xấu gì cũng mặc kệ .

Chờ Lâm từ trong phòng tắm sau đi ra Kiều An mới có đi tắm , một người ở trong phòng ngủ, Lâm rót hai ly rượu, hướng trong đó một ly trong đó bỏ thêm một chút thuốc an thần . Hai ngày này từ sáng tới tối anh đều sẽ cùng Kiều An uống chung một ly , chính là buổi tối hôm nay có một ít bất đồng mà thôi.

Như thường ngày , Kiều An sau khi trở lại phòng ngủ thực tự nhiên cùng Lâm uống rượu ,sau đó hai người ôm nhau ngủ .

thời điểm nửa đêm Lâm mở mắt , đẩy tay Kiều An , nhặt quần áo lên mặc vào rồi rời đi

Phòng ngủ.

Trong bóng tối Kiều An vốn ngủ sâu bỗng mở mắt , một chút thuốc ngủ đối với người đã trải qua huấn luyện không đáng kể , sau khi Lâm tỉnh lại hắn liền có cảm giác, nhưng vẫn giả ngủ say.

Thẳng đến khi đối phương rời đi Kiều An mới chậm rãi mở mắt , cho dù đáy lòng hoài nghi Lâm vẫn luôn  lợi dụng hắn, nhưng đến khi thật sự phát sinh vẫn là có chút mất mát.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s