Tê phượng hàng phong 6


Tác giả : Phi Chuyên

Edit : ly bt

chương Thứ sáu

Sau vụ tập kích mười ngày , khi tới cuối thu, sắp tiến vào mùa đông khi đột nhiên sinh biến ── Hoa Hạ Xuân mất tích, đồng lấy luôn bản đồ bố phòng của vương phủ Đông Hải .

Việc này vừa lộ ra, lập tức đem toàn bộ vương phủ hun đến  ồn ào huyên náo.

một bên Sầm Liệt Phong  chỉ thị phong tỏa tin tức, một bên cùng Tư Đồ Vị Ương  thảo luận trắng đêm.

Đến khi Hoa Hạ Xuânmất  tích ngày thứ ba, cuối cùng hai người cũng  có thời gian nghỉ ngơi.

khuôn mặt Tư Đồ Vị Ương  có chút tiều tụy, lấy tay xoa xoa trán thở dài một tiếng ──

“Bản đồ mất trộm cũng vô phương, bởi vì ta đổi bố phòng vào . Nhưng thời gian Xuân tiểu thư ở đây không ngắn , không biết nắm được bao nhiêu .”

“Ngươi cho rằng nàng có thể làm được cái gì sao?” Sầm Liệt Phong  mân một miệng trà, hơi hơi cười lạnh.

“nếu có thể , ta là hy vọng nhiều một chuyện không bằng thiếu một chuyện .” Hắn chuyển động xe lăn vào trước cửa, bên trong đình viện đã muốn tràn đầy lá khô vàng.“ đại chiến Đông Phương vừa mới chấm dứt không đến một năm, dân chúng dân tâm mới vừa rồi yên ổn, nếu sau đó tái khởi binh qua……”

“Cho dù ngươi ở trong này nghĩ đến phá đầu cũng vô dụng .” Sầm Liệt Phong  cũng đi đến cạnh cửa, cùng nhau nhìn ra phía ngoài .“Hoa Hạ Xuân không phải ngu ngốc, bà ngày còn không có có thể tìm thấy , tính ra nàng cũng đã trốn được địa phương an toàn .”

Lúc trước nữ nhân này tiếp cận hắn,  hắn cũng đã nhìn ra đối phương có mục đích khác, bất quá không nghĩ tới Hoa Hạ Xuân không có tính nhẫn nại như thế. Ngay cả như vậy, hắn hay là muốn thừa nhận đối phương có điểm ý nghĩ, chỉ tiếc dù sao cũng là ánh mắt thiển cận, khó thành đại sự.

“khai chiến đầu đông là tối kỵ, nếu hoàng đế Không Lâu còn có  năng lực phán đoán,  dù gặp chuyện không may ít nhất cũng muốn đợi  đến mùa xuân sang năm.” Mà cái thời điểm kia hắn ước chừng đã sớm giải quyết hết phiền toái .

“Sợ là sợ hắn không có năng lực phán đoán.”

Tư Đồ Vị Ương  cười khổ trả lời, không có thuyết minh thêm.

Đối với Đông Hải cùng với các quốc gia lân cận , hắn lớn lên từ nhỏ ở đó rõ ràng tình huống Sầm Liệt Phong  ── hoàng đế không lâu cùng phụ hoàng đã chết căn bản là hôn quân cùng loại, hơn nữa điều không xong là, phụ hoàng Tư Đồ Vị Ương  ngu ngốc vô năng, ngực vô chí lớn, không đến nỗi cấp thêm nhiều phiền toái cho người chung quanh; hoàng đế Không lâu cũng là một tên vô năng, lại có dã tâm .

Bởi vậy chiến tranh cứ vô tình , tất nhiên mùa đông năm nay sẽ bùng nổ.

“Vẫn nên chuẩn bị đi……” Thản nhiên thở ra một hơi, nhiệt độ không khí cuối mùa thu đã dần dần giảm xuống, tinh thần hắn mấy ngày nay giờ cũng càng ngày càng kém.

Sầm Liệt Phong  đánh giá mặt  Tư Đồ Vị Ương, không nói gì.

Mấy ngày nay tới giờ hắn phát hiện sắc mặt Tư Đồ Vị Ương gầy hơn nhiều  nhưng là lại không thấy đối phương có bộ dáng sinh bệnh, cho dù tìm Y Sinh đến xem chẩn, kết quả cũng đều là không khác thường thường.

Sầm Liệt Phong  xuất phát từ bất đắc dĩ chỉ có thể nhìn thẳng Tư Đồ Vị Ương  ăn nhiều một ít , có thể tiến bổ gì đó ── tùy trứ thời gian chuyển dời, trong lúc đó không khí giưa  hai người bọn họ càng thêm ái muội, nhưng vì người chung quanh cũng chưa để ở trong lòng, hai người cũng vẫn có chuyện cần quan tâm , cho nên liền ai cũng không có trạc phá tầng sa mỏng này.

Hiện tại bọn họ có vị trí trong lòng đối phương , đó là âm thầm thừa nhận .

tái ngoại của Đông Hải, Hoàng Thành không lâu quốc cuối cùng gần ngay trước mắt.

Hoa Hạ Xuân mở nhanh áo choàng đi vào trong thành, đối với việc  lần này tự tiện trốn đi nàng sớm đã có giác ngộ, đến trước mặt phụ hoàng không tránh khỏi chịu một chút quở trách. Dù sao…… Cái người gọi là “Phụ thân” kai  Cũng chưa từng có đem nàng xem ở trong mắt quá.

Trong lòng ôm theo bản đồ trộm từ thư phòng của  Sầm Liệt Phong , đây là thứ mà nàng chắc chắn , là cứu mạng phù của nàng.

Hoa Hạ Xuân nắm chặt bản đồ ở trong tay trứ kia, tim đập thật sự mau.

Đây là một hồi ván bài, nếu nàng đánh bại cũng chỉ có chết .

Ngẩng đầu nhìn hoàng đế chính lấy ánh mắt không kiên nhẫn nhìn c mình, nàng chậm rãi mở miệng ──

“Phụ hoàng, ta lo lắng qua, ta nguyện ý làm theo kê hoạch .” Lúc trước hoàng đế không lâu cho nàng cho đi làm thị thiếp còn muốn nàng đứng ở bên người Sầm Liệt Phong  là vi ngày hôm nay ── nếu Sầm Liệt Phong  lậpnàng vì phi, kia đương nhiên mọi sự đại cát; Phản chi nếu Sầm Liệt Phong  hoàn toàn không đem Hoa Hạ Xuân xem ở trong mắt, vậy cần từ Hoa Hạ Xuân đi đào trộm tình báo của quân đội Đông Hải.

Mà hiện tại, sự tình cuối cùng đi tới bước này.

Hoa Hạ Xuân lấy bản đồ ra hai tay trình lên.

“Đây là bố binh đồ nữ nhi trộm được rời đi khi Đông Hải phủ.” Nhìn trong mắt hoàng đế không lâu  đã thấy hắn che dấu không được hưng phấn, nàng chỉ cảm thấy ngu xuẩn.“Nhưng đây có thể là giả , ta cho rằng hẳn là chờ đợi một ít thời gian mới quyết định……”

hoàng đế Không lâu khoát mạnh tay chặn gãy lời của nàng.

“Trẫm biết đúng mực, nói sau…… Nói không chừng trẫm còn  chưa xuất binh , Sầm Liệt Phong  sẽ trước bị   người Ảnh Ngọc quốc của tiêu diệt , ha ha ha!!”

Chợt nghe thế, Hoa Hạ Xuânmạnh ngẩng đầu, mãn nhãn kinh ngạc.

Chẳng lẽ Thủy Vân cung cấu kết với phụ hoàng nói tập kích Sầm Liệt Phong ? nói đến Như thế, lần này nàng trở về đúng là thấy được không ít xa lạ gương mặt trong cung…… Thủy Vân cung vì cái gì phải giúp mô quốc gia khác tấn công ảnh ngọc? Là vì bọn họ cũng có dã tâm của  bọn họ, vẫn là ai  đó kết oán cùng Sầm Liệt Phong , hạ quyết tâm muốn  hắn chết?!

Nàng tuy rằng phản bội Sầm Liệt Phong , nhưng vẫn thương hắn , nghĩ đến có nhân muốn Sầm Liệt Phong  chết , Hoa Hạ Xuânvừa mới hạ quyết quyết tâm lại dao động đứng lên.

Nàng nên làm sao ? Nàng không cần Sầm Liệt Phong  chết , ít nhất không được chết trên tay người khác !

Hoa Hạ Xuân vội vàng từ biệt hoàng đế không lâu, ra  khổ chính điện môn liền cuống  nhấc làn váy chạy về chính mình tẩm cung, việc vài câu vào thứ buộc vào chân chim bồ câu rồi thả nó bay đi .

Một giọt bọt nước theo mái hiên chảy xuống, rơi vào bẻ cá phát ra thanh âm rất nhỏ .

Tư Đồ Vị Ương nghe  thanh âm đó mà chậm rãi mở to mắt, hắn luôn luôn ngủ nông, thực dễ dàng bị bừng tỉnh, nhưng hôm nay khi hắn tỉnh lại ngoài ý muốn một chút ── Sầm Liệt Phong  khi nào đi vào trong phòng hắn, hắn thế nhưng hoàn toàn không có phát hiện.

Nam người đang đứng ở  sau bàn viết cái gì đó

“…… Có việc ư ?”

Sầm Liệt Phong  rõ ràng là đã quấy rầy người khác, còn cố tình lớn tiếng doạ người đứng lên.

Tư Đồ Vị Ương  cười khổ một chút.

“Đây nên là câu hỏi của ta .” Nếu ngay cả đối phương vào được bao lâu cũng không biết, hắn cũng lười sửa sang lại quần áo hỗn độn, chính là chậm rãi ngồi lên .“Vương gia ngươi như thế lại vào đay có việc ư ?”

“Liệt Phong .”

“Di?”

“Sau này gọi ta là  Liệt Phong .” Sầm Liệt Phong cầm bức vễ của Tư Đồ Vị Ương , lạnh nhạt công đạo.

“Đã biết…… Như vậy, Liệt Phong  ngươi tìm ta có việc sao?” Đề tài bị chuyển đổi , một lần nữa lại hỏ.

“Không có việc gì.”

Câu trả lời làm cho không khí phòng trong trở nên xấu hổ đứng lên.

Một người không cần người khác đồng ý liền đè  sáng sớm chạy đến trong phòng người khác, hơn nữa lý do cư nhiên là “Không có việc gì”. Như vậy trả lời…… Nếu đối phương không phải Sầm Liệt Phong  , đại khái cũng bị người ta hiểu rằng , hắn đang muốn tự ngược . Nhưng bởi vì là Sầm Liệt Phong , cho nên này hết thảy lại trở nên hợp lý.

nam nhân này chưa bao giờ hội lo lắng đến cảm xúc của người khác .

Tuy rằng gần đây hắn dần dần có chút thay đổi, nhưng là phóng đãng không kềm chế được còn chưa có không chịu giảm đi . Sầm Liệt Phong  thực điên , điên đến mức không phân biệt địa bàn , coi mọi chỗ như nhau Tư Đồ Vị Ương  vì liên tưởng này mỉm cười.

Nếu Sầm Liệt Phong  biết hắn hình dung tính cách mình như thế, sẽ nghĩ gì ? Ước chừng nam nhân này cũng chỉ lạnh lùng địa cười một chút nói “Đó là đương nhiên ” Đi!

“Chính là bỗng nhiên muốn hỏi ngươi một việc mà thôi.” Sầm Liệt Phong  ngừng một lúc rồi nói tiếp “Không có việc gì” Nói ra vô cùng mâu thuẫn

Tư Đồ Vị Ương  rất ngạc nhiên.

Sầm Liệt Phong có vấn đề muốn hỏi ý hắn, thật sự là chuyện khiến cho  hắn không lường trước đến ── chẳng lẽ là biên quan lại xảy ra vấn đề?

“Ngươi sẽ trả lời ta chứ?”

Tư Đồ Vị Ương  nhìn y thật sâu, cuối cùng mỉm cười trả lời:“ ta sẽ trả lời .”

khí thế rõ ràng không cho người khác cự tuyệt, nhưng hình thức ép buộc của Sầm Liệt Phong  làm cho Tư Đồ Vị Ương  thật cao hứng, này ít nhất đối phương tỏ vẻ đang hỏi là có lo lắng đến tâm tình của hắn .

“Vì cái gì ngươi mang họ Tư Đồ?”

Vân đề này Vị Ương khó có thể trả lời , quốc họ Dịch quốc là “Vũ Văn”, Tư Đồ Vị Ương  làm hoàng tử Dịch quốc, dòng họ lại hoàn toàn khác . Vấn đề này tuy rằng thực làm cho người ta để ý, nhưng là bởi vì lâu nay không có ai hỏi qua, hắn cũng cũng chậm chậm quên cái tên này từng làm cho hắn không thoải mái.

“……” Lặng yên thật lâu, Tư Đồ Vị Ương  mới nửa đùa nửa thật trả lời .“Bởi vì ‘Tư Đồ Vị Ương ’ so với ‘Vũ Văn Vị Ương dễ nghe hơn .”

Sầm Liệt Phong  sửng sốt. Rồi hắn bỗng nhiên cười ha hả.

Sầm Liệt Phong  rất ít khi cười to, cho nên hắn cười ngược lại dọa đến Tư Đồ Vị Ương , không phải hắn vì câu trả lời của mình mà phát điên chứ .

“Thật sự là đáp án hay .” Sầm Liệt Phong  cười đủ, mới dừng lại nói.

vẻ mặt Hắn sung sướng, nhưng thật ra không có nửa điểm mất hứng ── so với Sầm Liệt Phong  trước kia thì không thể tưởng tượng .

“Ngươi không muốn nói đại hay không muốn thì  trực tiếp nói cho ta biết ‘Không muốn nói’, không cần phải miễn cưỡng.”

Tư Đồ Vị Ương  vẫn thản nhiên cười, trong  ý cười kia có vài phần phiền muộn, có vài phần kiên quyết. ánh mắt Hắn mê ly như ở trong mộng, Sầm Liệt Phong  nhìn vẻ mặt hắn, bỗng nhiên đau lòng, không vì hiểu sao  ── hắn không biết dòng họ“Tư Đồ” đối với đối phương mà nói có ý nghĩa gì , nhưng là ít nhất theo hiện tại, đối với Tư Đồ Vị Ương  mà nói tuyệt đối là một lý do thống khổ. Hắn lại đã  lơ đãng dùng tò mò vạch tìm tòi miệng vết thương của đối phương.

“Kỳ thật cũng không phải không thể nói.” Ngay  khi Sầm Liệt Phong  cơ hồ muốn thu hồi câu hỏi , Tư Đồ Vị Ương  đột nhiên mở miệng .

Sầm Liệt Phong đã nhìn thấy rất nhiều biểu tình của Tư Đồ Vị Ương  ── siêu nhiên , tĩnh lặng , trầm trứ , khoái trá , lo lắng , mỏi mệt …… Nhưng là không có một lần gặp qua, Tư Đồ Vị Ương  túc mục giống như bây giờ.

Bị ánh mắt như hồ sâu của y nhìn trúng , tim Sầm Liệt Phong  đập có chút hỗn loạn.

“Bởi vì phụ hoàng ta cũng không thừa nhận ta là con hắn.” Hắn trên mặt không cười, thanh âm bình tĩnh, giống đang nói chuyện người khác.“Liệt Phong  ngươi cũng biết đi, Dịch quốc tuy là nước láng giềng của  Ảnh Ngọc, nhưng người hai nước vẫn khác biệt . năm đó cha  tham luyến ta sắc đẹp của mẹ  mà thú nàng vì phi, nhưng là cũng không có thể nhận đứa nhỏ nàng vì hắn sinh hạ……”

Là điềm xấu a…… Nghe nói hắn sinh ra sẽ khóc, hơn nữa lấy một ánh mắt thực im lặng đánh giá người chung quanh mình. Dịch quốc quốc quân ngay khi bị đứa trẻ con nho nhỏ kia nhìn chăm chú quyết tâm hoảng đứng lên, hắn coi như là người đứng đầu một quốc gia, lại \trong nháy mắt kia sợ ánh mắt trẻ con kia.

“Hắn sợ ta, cho nên ở trước mười ba tuổi kia ta vẫn bị nhốt tại  đình viện lúc ban đầu chúng ta gặp mặt, sau đó ta trưởng thành, nhưng cũng lười đi ra ngoài.”

Tư Đồ Vị Ương  nói tới đây, mỉm cười.

ngạo khí ngay trong nháy mắt này phát ra.

ánh mắt Sầm Liệt Phong  kỳ dị địa nhìn Tư Đồ Vị Ương gần ngay trước mắt. Có đôi khi hắn sẽ cảm giác người nay là thứ hắn khó nắm bắt , thứ mình thấy chỉ là một ảo ảnh mà thôi . Loại cảm giác không giống thật kia  tại một khắc này càng rõ ràng.

Sầm Liệt Phong  chỉ biết khi mới gặp Tư Đồ Vị Ương đối phương không hề khuất phục ngạo khí người khác, chính là Tư Đồ Vị Ương  thường thường biểu hiện một loại thái độ dịu dàng , người thường nếu không cẩn thận quan sát, căn bản sẽ không phát hiện.

Mà hiện tại giờ khắc này, ngạo khí của Tư Đồ Vị Ương  lại hoàn toàn không thêm che dấu mà  phát ra .

Hắn cười, là trào phúng đối với  Dịch quốc quốc vương đã chết kia ── thân là một quốc vương, lại sợ hãi trẻ con vừa mới sinh ra; Thân là một phụ thân, lại bởi vì sợ hãi có lẽ có mà đem đứa nhỏ của chính mình nhập vào  lãnh cung.

“Nếu không phải lúc lâm chung nươngluôn mãi dặn dò ta muốn ta giúp người kia quản lý dịch quốc, ta căn bản không muốn ở lại đây nữa .” sống  lâu, thấy được nhiều hơn, hắn lưu lại đã không phải vì nguyện vọng mẫu thân, mà là bởi vì hắn thấy nhóm dân chúng ở dưới sự thống trị của phụ hoàng ngu ngốc sống không tốt , không thể xem như không thấy.

“ sau  đó bởi vì hắn phát hiện tài hoa của ta mà phong ta làm vương, nhưng vẫn không cho mang họ  ‘Vũ Văn’. ngay cả tên ta….. Đều là nương  đặt.”

Tư Đồ Vị Ương  kể lể  một đoạn, không khí trong phòng trầm đến mức người ta không thể hô hấp

ánh mắt Sầm Liệt Phong  trầm ổn nhìn Tư Đồ Vị Ương  cúi đầu, bỗng nhiên đẩy cửa sổ ra, một cỗ gió mát thổi vào , mang đến hơi thở thanh lương.

“Đều qua rồi .” Hắn lấy một loại thái độ bàng quan thay Tư Đồ Vị Ương  tổng kết như vậy, hẳn là làm cho người ta cảm thấy âm điệu lạnh lùng vô tình, lại bởi vì ánh mắt hắn mà nhu hóa.

Sầm Liệt Phong  lấy một loại…… ánh mắt ấm áp nhìn Tư Đồ Vị Ương .

Hắn không biết là đối phương đáng thương, cũng không có đồng tình, hắn thậm chí cũng không nói một câu an ủi.

Đều trôi qua rồi .

bốn chữ này đơn giản, lại giống như trong nháy mắt chặt đứt liên hệ gông xiềng của  Tư Đồ Vị Ương  , hắn nháy mắt cảm thấy thể xác và tinh thần mình đều nhẹ nhàng đứng lên.

nhiều năm như thế, lần đầu tiên tìm được cuộc sống chân chính của mình, sống chân chính với cảm giác của  mình.

Không nghĩ tới cảm giác này lại tìm thấy ở Sầm Liệt aPhong  , hắn từng nghĩ đến sẽ bị đối phương giết chết, dưới đáy lòng từng có một ít cừu hận với nam nhân này ……

Tư Đồ Vị Ương  triển khai ôn nhu tươi cười cực hạn với  Sầm Liệt Phong  , hắn không nói cám ơn. Bởi vì không cần phải nói , bọn họ đều rõ ràng…… Đối phương cần cái gì.

Gió thổi vào trong phòng  thổi tóc dài trên quần áo Tư Đồ Vị Ương  , hắn tươi cười xinh đẹp nhưng không giống thật , giống như thiên thần sắp bay lên .Sầm Liệt Phong  nhịn không được tiến lên từng bước giữ chặt tay đối phương.

“Vương gia.” Tiếng thông báo thanh đánh gãy khát khao của hắn , Sầm Liệt Phong  cương cứng một lát, buông tay Tư Đồ Vị Ương  ra rồi đi ra ngoài cửa .

“Chuyện gì .” Đến ngoài cửa, Sầm Liệt Phong  lạnh lùng hỏi Lôi Hoành Nhất mới  chạy đến đánh gãy cuộc nói chuyện của mình .

Đối phương bị hắn trành đến run cả da đầu , vạn phần  hối hận không có nghe lời  Lăng Tiêu  nói với hắn trước khi rời đi “dùng hết khả năng không cần đã quấy rầy Sầm Liệt Phong  cùng  Tư Đồ Vị Ương  khi họ nói chuyện”. Chính là hiện tại đâm lao phải theo lao, cũng chỉ có cứng da đầu thôi .

“ trong thành xuất hiện một vài người khả nghi , người đến bẩm báo hoài nghi bọn họ không phải người nơi này .”

“…… Không lâu à ……” Sầm Liệt Phong  nói nhỏ.

“Bây giờ còn không thể khẳng định, thuộc hạ đã muốn phái người đi điều tra . Mặt khác, nơi này có một phong mật hàm gửi cho  Vương gia ngài, bởi vì nơi tín hàm phát không thể xác định, cho nên thuộc hạ tự tiện kiểm tra, phong thư không có độc, hẳn là không có vấn đề.”

“Lôi Hoành Nhất.”

“Vầng , Vâng !”

Sầm Liệt Phong  bỗng nhiên kêu tên làm cho Lôi Hoành Nhất khẩn trương đến mức lập tức đứng thẳng ── không phải cũng bị mắng chửi đi? Không phải cắt lương hắn chứ ?

“Ngươi gần nhất trở nên cẩn thận .”

!!!

những lời này của Sầm Liệt Phong  làm cho Lôi Hoành Nhất giật mình miệng thiếu chút nữa  rớt ra ── Vương gia khen ngợi người khác? Vương gia nhất quán lạnh lùng bạc tình cư nhiên quan tâm người khác?!

Nghe những lời này , hắn đỏ mặt đứng lên .

“Là vì …… Là vì công tử  nói chúng ta phải chú ý thay đổi gần Vương gia, bảo chúng ta làm việc cẩn thận ……”

Lôi Hoành Nhất còn tại nói liên miên cằn nhằn khiêm tốn, Sầm Liệt Phong  đã mở thư ra đọc .

Một lát sau, sắc mặt hắn như thường đem tín thu lại , quay đầu nói với Tư Đồ Vị Ương  đã chuẩn bị xong:“Ta có việc đi ra ngoài một chút, nếu gặp chuyện không may trong phủ liền giao cho ngươi .”

Tư Đồ Vị Ương  gật gật đầu.

Sầm Liệt Phong  xoay người rời đi.

Hắn nhìn bóng dáng Sầm Liệt Phong  khi không hiểu sao tâm thần không yên.

Tư Đồ Vị Ương  ngồi ở trong phòng, hắn vốn muốn nhân thời gian rảnh đọc sách , mở trang sách ra,  văn tự trên đó lại hoàn toàn vào không được trong mắt.

Sầm Liệt Phong  thu được lá thư, viết cái gì ? Hắn vì cái gì bỗng nhiên nói muốn  đi ra ngoài?

Tư Đồ Vị Ương  càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này tuyệt đối không đơn thuần.

Ngay khi  hắn chuẩn bị đi tìm Lôi Hoành Nhất để hỏi thời điểm rõ ràng, một trận thanh âm đập cánh vang lên, hắn quay  đầu thấy bồ câu trắng đậu trên  đáng đứng dưới tuyết đưa tin ── này không phải bồ câu mà Đông Hải vương phủ dùng để đưa tin. Sầm Liệt Phong  vì không bị muốn bị  địch nhân chú ý, bồ câu đều là màu xám, không có màu nào nổi bật hơn .

Là ai tìm  mình thời điểm này , lại mang đến cái tin tức gì?

Tư Đồ Vị Ương  chậm rãi chuyển động xe lăn đi về  phía trước cửa sổ, hắn vươn tay, bồ câu đưa tin hiểu tính người địa nhảy đến hắn bàn tay.

tay trắng nõn nhẹ vuốt ve trứ cánh nó để trấn an, rồi mới mới chậm rãi cởi mảnh vải xuống .

sắc mặt Tư Đồ Vị Ương  sau khhi đọc xong thư  tái nhợt .

có người muốn giết vương gia ở Ảnh Nguyệt đàm .

Lấy lửa thiêu mảnh vải , Tư Đồ Vị Ương  vội vàng chuyển động xe lăn hướng ra phía ngoài ── Sầm Liệt Phong  đã xuất phát nửa canh giờ, trời xanh phù hộ còn có thể kịp!

Tuy rằng nói hắn cũng là cao thủ làm cạm bẫy, nhưng lại không nghĩ rằng có một ngày chính mình bị rơi vào bẫy .

Sầm Liệt Phong  đứng dưới hố sâu nhìn lên , cuối cùng cảm nhận được cảm giác t ếch ngồi đáy giếng trong truyềnthuyế là khó chịu như thế nào.

Nội dung bức thư kia hắn không để trong lòng , mọi việc đã giao cho thuộc hạ xử lí , sở dĩ xuất môn hắn chính là muốn  làm cho đối phương nghĩ đến hắn sẽ đi đến nơi hẹn để bắt gọn một mẻ .

Bất quá lần này là hắn xem nhẹ đối phương, xem nhẹ rớt liên hoàn kế của đối phương ──

Ở trên đường nhìn đến đám người có võ công cao thâm đang trà trộn vào dân thường , hắn nhất thời tò mò theo đi lên, kết quả chính là rơi xuống bị một kết cục bị người vây bắt .

Nếu bình thường với thực lực của  Sầm Liệt Phong  , đương nhiên không đến nỗi bị buộc đến hiểm cảnh, vấn đề nằm ở hắn phía trước tay hắn chịu thương còn không có tốt , thời gian lâu nên đối phương chiếm thế thượng phong .Khi hắn đang đau đầu nhìn một mảnh cánh đồng bát ngát  để tìm địa hình có lợi , dưới chân bỗng nhiên đạp không một cái, hắn liền rơi luôn vào hố bắt hổ của dân cư lân cận .

Tuy rằng kết quả như vậy khó tránh khỏi cảm thấy mất mặt, nhưng là tình huống hiện tại lại đối Sầm Liệt Phong  có vẻ là lợi thế .

Đối thủ nhiều  thế dù sao không có khả năng toàn bộ chen vào bên trong hố, cái này  là cơ hội cho Sầm Liệt Phong  tiêu diệt từng bộ phận.

Một lần đối chiến mười ngừoi có lẽ sẽ tạo thành phiền toái cho hắn, một lần đối chiến ba người lại đơn giản hơn.

Thời gian lâu,nguwofi  tập kích Sầm Liệt Phong cũng biết tùy tiện xông vào bên trong cạm bẫy là biện pháp ngu ngốc nhất , liền tạm thời đình chỉ thế công; Mà Sầm Liệt Phong để tránh việc  vừa đi lên lại bị vây công, chỉ còn cách tiếp tục đứng ở trong  cạm bẫy.

Thế là thế  tạo thành cục diện bế tắc.

Không biết Đông Hải vương phủ không thấy hắn trở về mọi người có thể cảm thấy kỳ quái hay không.

Hơn nữa cho dù nhóm hắn đi ra ngoài tìm, muốn tìm được cái tên  Sầm Liệt Phong  vì tò mò theo dõi người khác chạy đến ngoại ô này cũng không dễ .

Sẽ chờ đi.

Mỉm cười, Sầm Liệt Phong  cũng không nôn nóng ngồi chiếu trên ở bên trong hố sâu.

Hiện tại nên lo lắng không phải hắn, mà là lo lắng trứ viện binh của đối thỉ sẽ đưa ai đến.

Sắc trời bắt đầu tối, ngay tại Sầm Liệt Phong  bắt đầu cảm thấy nhàm chán khi, trên đỉnh đầu dấy lên một vào  cây đuốc, số lượng đã muốn vượt qua tình huống bình thường. Hơn nữa, có người bắt đầu thả củi khô xuống dưới .Sầm Liệt Phong  gặp biến không sợ hãi giơ giơ mi lên.

biện pháp Thực thông minh, hiện tại đối phương làm như thế khiến Sầm Liệt Phong  cũng chỉ có hai lựa chọn ── nếu hắn nhảy ra thì đi chịu chết;nếu hắn ở lại thì cũng bị đốt trọi .

Hai lựa chọn Sầm Liệt Phong đều không  thích, bất đắc dĩ cũng không thể không chọn.

Huy kiếm bổ  đứt mớ cúi đang rơi xuống, Sầm Liệt Phong giương vạt áo lên nhảy mạnh ra khỏi hố sâu.

Bắt giạt trước tiên giam vương, vừa rồi hắn ở bên trong cạm bẫy cũng không phải không chờ , đã sớm nghe tiếng nói chuyện mà đoán xem đầu lĩnh ở đâu , cho nên hắn vừa ra cạm bẫy,liền tấn công về phía mình đoán .

Kiếm quang như tuyết.

Đối phương tựa hồ không có dự đoán được hắn sẽ áp dụng thế công như vậy, trong lúc nhất thời ngăn cản có chút bất lợi, khiến Sầm Liệt Phong  chiếm tiên cơ, tình huống nháy mắt xoay chuyển .

Ngay khi  Sầm Liệt Phong  nghĩ đến sắp ổn thao nắm chắc thắng lợi thời điểm, người vẫn đứng ẩn núp trên cây xa xa mỉm cười một chút, chậm rãi gương cung ── Sầm Liệt Phong  đề phòng nghiêm ngặt, đánh nhau cũng khó lấy tìm được khe hở của hắn, hiện tại lại là  cơ hội cuối cùng hắn có .

Dây cung dần dần căng ra , dần đàn tạo thành hình khung lớn hơn bán nguyệt .

khi người nọ đang muốn buông tay, dưới tàng cây bỗng nhiên truyền đến một thanh âm an tường. Bình tĩnh cảnh cáo hắn ──

“Ngươi tốt nhất không nên  bắn tên, nếu không ta cũng không thể cam đoan tánh mạng của ngươi .”

Người nọ cúi đầu, chỉ thấy dưới tàng cây xuyên qua ánh trăng loang lổ có người tĩnh tọa dưới xe lăn , không biết đến đây bao lâu. Nhưng là chung quanh cây này cũng đã bị quân đội Đông Hải vây quanh .

Thật sự là đáng tiếc, vừa rồi còn cười Sầm Liệt Phong  bởi vì sắp sửa thắng lợi mà sơ sẩy đại ý, chính mình thì  làm sao?

“Các hạ là muốn tự buông tay , hay là ta bảo người đi lên mời ngươi đâu?”

người trên xe lăn tự nhiên là Tư Đồ Vị Ương .

Hắn theo lời  Hoa Hạ Xuân thông tri đến Ánh Nguyệt đàm đi, tuy rằng gặp gỡ nhóm binh lính Sầm Liệt Phong  phái  đến đó, nhưng không có tìm được Sầm Liệt Phong  .

Trở lại trong phủ để ngừa vạn nhất, hắn lập tức liền phái người đi ra ngoài tìm kiếm Sầm Liệt Phong , thế này mới nghe được tin tức đối phương có lẽ đi tới vùng ngoại ô này .

khi dẫn người đuổi tới vừa mới vượt qua, đã thấy  người trên cây này muốn dùng ám tiễn .

Người kia cười với Tư Đồ Vị Ương  , đắc ý dương dương tự đắc huy phất ống tay áo thu hồi cung tiễn, nhưng không có chút biểu tình sợ hãi.

“Ngươi bắt  không được ta.”

trong lời Hắn nói phá lệ tự mãn, nhưng là lại có thể làm cho người ta cảm giác được không phải là phô trương thanh thế. Tư Đồ Vị Ương  âm thầm nhíu mày.

“Còn có một lần, nếu lần sau Sầm Liệt Phong  còn có thể tìm được đường sống trong chỗ chết, Thủy Vân cung ta không bao giờ nữa tìm hắn phiền toái.” Người kia cười nói xong, thân ảnh nhẹ nhàng mà “Phiêu” đi ra ngoài, đủ thấy khinh công này cao diệu cỡ .“Bất quá, vẫn là cho các ngươi một phân lễ vật đi!”

khi nói lời này hắn vung tay lên, một đạo ngân quang hướng phía  Tư Đồ Vị Ương  vọt tới.

Tư Đồ Vị Ương  vốn không phải không thể tránh đi, nhưng là Lôi Hoành Nhất bên cạnh muốn giúp hắn chạy tiến lên đây, ngược lại chặn tầm mắt Tư Đồ Vị Ương  .

Ngay sau đó, tiếng thép chạm da thịt vang lên , Lôi Hoành Nhất nhịn không được sợ hãi kêu ra tiếng ──

“Công tử!”

Xa xa Sầm Liệt Phong đang chiến đấu, tiếng  Lôi Hoành Nhất cùng một tiếng huýt sao ở nơi khác vang lên , nhất thời chiến cuộc đã xảy ra thay đổi quỷ dị ── Sầm Liệt Phong  nghe thấy tiếng kêu lập tức bỏ lại địch nhân bên người hướng phía Tư Đồ Vị Ương  , mà người đang đấu với hắn nghe tiếng huýt sáo cũng rút lui ,Vừa rồi còn đánh  thực náo nhiệt giờ lại trở nên tĩnh mịch.

khi Sầm Liệt Phong  đuổi tới ánh trăng đang vén mây bước ra , dưới ánh trăng vết máu trên áo bào trắng  của Tư Đồ Vị Ương  càng rõ nhìn thấy ghê người.

“Vị ương!”

Hắn chạy vội tới bên người đối phương xem xét thương thế, Tư Đồ Vị Ương  chích miễn cưỡng tươi cười.

“Ta không sao, thật có lỗi ngược lại thêm phiền toái. cho ngươi…..”

khi nói lời này hô hấp của hắn đều bắt đầu hỗn loạn đứng lên, Sầm Liệt Phong  khom người ôm lấy hắn chạy về vương phủ ── muốn nói là trách nhiệm của ai , căn bản không hề ý nghĩa.

khi di tới nửa đường, cánh tay  người trong lòng bỗng nhiên buông thong , Sầm Liệt Phong  biết Tư Đồ Vị Ương  đã ngất đi .

Trực tiếp đem người đưa phòng ngủ , một bên chỉ huy hạ nhân đi đem đại phu đến, một bên Sầm Liệt Phong  tự mình vạch trần quần áo Tư Đồ Vị Ương  xem xét thương thế.

bởi vì đúng lúc giật mình Tư Đồ Vị Ương  tránh được chỗ yếu hại kia mũi ám khí đánh tới đầu vai hắn, vẫn chưa vào tim . giờ phút này máu tươi đang từ trào từ miệng vết thương ── bởi vì ám khí khảm vào thịt lý, máu không thể ngừng chảy .

sợ hãi nhanh  sẽ mất đi nhanh chóng cắn nuốt hết tâm hồn Sầm Liệt Phong  .

Hắn trước kia rất là kiêu ngạo , không có dự đoán được chính mình cũng sẽ có người mình để ý , cũng có một ngày sẽ sợ mất đi…….

Cầm tay  Tư Đồ Vị Ương  , thời gian chờ đợi đại phu trở nên vô cùng dài.

Đông Hải vương phủ bởi vì Tư Đồ Vị Ương  bị thương mà rối loạn thẳng đến nửa đêm mới bình tĩnh trở lại, sắc mặt Sầm Liệt Phong   không có dấu hiệu biến tốt.

ám khí bên trong miệng vết thương Tư Đồ Vị Ương  đã  lấy đi ra, dựa theo cách nói của đại phu vốn hiện tại cũng nên tỉnh lại, hắn lại vẫn như cũ không có gì phản ứng.

Sầm Liệt Phong  nhìn Tư Đồ Vị Ương  nhíu chặt mày, ngữ khí dày đặc.

“Ngươi không phải nói nửa đêm hắn sẽ tỉnh lại sao? Vì cái gì đến bây giờ còn không có chuyển biến tốt?”

trên đầu đại phu có mồ hôi lạnh chảy xuống.

Hắn vừa rồi đã bắt mạch vài lần , lại vẫn như cũ tìm không thấy nguyên nhân đối phương hôn mê bất tỉnh.

“Lão phu đã tra quá, công tử cũng không có trúng độc, chính là muốn nói nguyên nhân, đại khái là……”

“Nói thẳng.”

“Đại khái là vì trong cơ thể hắn có cỗ khí kình không ổn định ……”

Sầm Liệt Phong  vì  câu trả lời sửng sốt.

Cái gọi là khí kình, nên là người tập võ mới có gì đó, vì cái gì Tư Đồ Vị Ương  hoàn toàn sẽ không có võ công trong lại có loại khí này ?

Nhìn sắc mặt hắn càng thêm nghiêm túc cùng biểu tình  lạnh như băng kia , người chung quanh đều nhịn không được run run đứng lên.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s