dữ lang cộng chẩm 145-146


tác giả : Mộng Ảo Chi Ca

edit : Lybt

chương 145 nữ nhân lửa giận

lúc này Triệu Di sắc mặt không biết hình dung như thế nào, muốn rời đi, trong lòng lại không thích hai người bọn họ một mình cùng một chỗ.

“Ùng ục…” Thanh âm, thích hợp vang lên, Phương Thần có chút ngượng ngùng vuốt bụng của mình.

Phương Triệu Nhất đối nói với người bán hàng, “Đem  đồ ngon nhất lên, chẳng lẽ không có nhìn đến sao?” Thanh âm của hắn lạnh lùng , sau đó liền bưng lên một ly đồ uống,  cho thiếu niên lấp bụng.

Phương Tinh cũng ngồi xổm xuống cầm một ly uống, “uống ngon …” Ánh mắt hơi hơi mị lên, một bộ dáng hưởng thụ.

Phương Triệu Nhất với những người khác không có một chút hứng thú, hưng trí bừng bừng mà để cho Phương Thần ăn điểm tâm ngọt, ngược lại hắn không có ăn.

Phương Thần nhìn nữ tử đối diện một chút, biết nàng đang suy nghĩ gì, vì thế cầm một khối điểm tâm, trực tiếp nhét vào khóe miệng cha mình “Phụ thân, ngươi cũng ăn …”

Phương Triệu Nhất nhìn đến con trai mình như vậy hé miệng lập tức liền ăn xuống.

Phương Triệu Nhất biết mình ánh mắt mình nhìn thiếu niên không chỉ có tình cha con , không phải đứa con đơn giản như vậy, nếu là như thế vậy hẳn  giữ cậu bên cạnh mình. Có lẽ chờ khi hắn khôi phục ký ức , cảm giác cổ quái trong lòng kia, sẽ hoàn toàn biến mất.

trong ánh mắt Triệu Di thoáng hiện lửa giận đặc hơn, ở chung như vậy như thế nào như là phụ tử? ! Nhìn như là tình nhân ở chung vậy .

Phương Tinh cũng biết mẹ mình sinh khí, nhưng hiện tại nhưng không có một chút biện pháp nào , huống chi đại ca trước mắt, làm người ta cảm giác thực thoải mái.

Lúc chỉ có Phương Thần cùng Phương Triệu Nhất ăn thư thái, về phần hai người khác sẽ có phản ứng gì, cùng bọn họ không có bao nhiêu quan hệ.

“Phụ thân, chúng ta trở về đi.” Phương Thần là một khắc cũng không muốn nhìn đến nữ nhân kia, đố kỵ rõ ràng như vậy, chỉ cần là người có ánh mắt, cũng có thể nhìn ra rõ ràng.

Phương Triệu Nhất gật gật đầu, “Ngươi mang theo con trở về.” Câu này nói vừa xong , liền lôi tay thiếu niên đi rồi, chỉ còn lại có hai người một lớn một nhỏ hai mặt nhìn nhau.

Triệu Di thật không có nghĩ đến, Phương Triệu Nhất cũng dám như thế, “Chúng ta về nhà!” ngữ khí rất không tốt, lôi kéo nhi tử bước đi.

Phương Tinh cúi đầu, hắn cũng biết lúc này mẹ của mình không vui, nhưng tính cách phụ thân, hắn là rõ ràng , tốt nhất nên không cần trêu chọc hắn thì tương đối tốt.

“Mụ mụ…” Phương Tinh thấy bộ dáng mẹ rất tức giận, ngữ khí khiếp sinh sinh hô.

Triệu Di ngồi ở trên ghế sa lông sang quý, nhìn thoáng qua con trai của mình, nàng không hiểu, rõ ràng nhất đều là nhi tử, vì sao này thái độ khác lớn như thế đâu? !”Phương Tinh, ngươi phải khiến cho phụ thân ngươi chú ý, nếu không hai người chúng ta, cũng không có khả năng sống yên tại lang tộc.” Ánh mắt của nàng có này cảm xúc ai oán.

Phương Tinh nghiêm túc gật gật đầu, “Mụ mụ, ta biết làm như thế nào, nhưng là vị đại ca ca kia, ngươi tốt nhất không cần trêu chọc hắn.”

thời gian mình và phụ thân ở chung không phải rất dài, nhưng cũng biết tính tình hắn thế nào.

“Ngươi cảm thấy hắn là ca ca của ngươi?” Triệu Di là hoàn toàn không đồng ý cái lí do thoái thác này, huống hồ người của Lang tộc  sắp tới đến lúc đó thiếu niên kia nói dối thì sẽ bị vạch trần. Ngay cả trong lòng của nàng cũng cảm thấy thật kỳ quái, vì cái gì Phương Triệu Nhất  đồng ý cho thiếu niên đi theo bên cạnh hắn.

Phương Tinh gật gật đầu, “Hắn nhất định là ca ca.” Cái loại hơi thở quen thuộc này, chỉ có nhân tài lang tộc có thể cảm nhận được.

Hắn thực thích thiếu niên, không muốn làm cho hắn chán ghét, vì mẹ của mình, nhìn qua thực chán ghét đại ca ca.

“Tinh nhi, ngươi là hài tử, có rất nhiều chuyện cũng không hiểu, phụ thân của ngươi mới nhiều ít tuổi? Ngươi cảm thấy hắn sẽ có con lớn như vậy sao?” Triệu Di không tin con mình , con trai của nàng rất dễ lừa vì nó không hay tiếp xúc với người khác .

Phương Tinh mân môi không nói gì, cô gái trước mắt, khi trước mặt cha mình , một bộ dáng nhu thuận, nhưng là trước mặt những người khác, đặc biệt chính mình, hoàn toàn biến thành một người khác ,lúc mới bắt đầu, mụ mụ thực ôn nhu , nhưngphụ thân đối mẹ càng ngày càng lạnh đạm, tình cảm nàng cũng chậm rãi biến hóa .

“Tinh nhi, ta đem ngươi đến chỗ phụ thân ở .” Triệu Di tự hỏi trong chốc lát sau, liền chậm rãi đề nghị.

Chỉ cần con mình ở bên kia nói, hai người kia tuyệt đối sẽ không quang minh chính đại như thế nào.

trong lòng Phương Tinh sinh ra ý cười, nhưng trên mặt lại nên một bộ không đồng ý “Mụ mụ, ba ba bên kia sẽ không đồng ý.” Phụ thân của hắn, như thế nào sẽ cho phép mình trụ đến bên kia? !

Mỗi cuối tuần có một hai lần nhìn đến cha mình, hắn liền cao hứng rất cùng thỏa mãn.

Triệu Di híp hai mắt của mình, bên trong đôi mắt, đã không có nhiều ít cảm xúc, “Ta tự nhiên có biện pháp, đến lúc đó ngươi chỉ cần dính phụ thân của ngươi là tốt rồi.” Con trai của nàng là Người thừa kế của Lang tộc, đương nhiên là cùng với cha mình ở cùng một chỗ.

Phương Tinh hơi gật đầu, chỉ cần sẽ không làm ra chuyện thương tổn ca ca, hắn liền không gặp. Kỳ thật hắn mới là lần thứ hai nhìn thấy ca ca của mình, hẳn là không có tình cảm gì khác , nhưng  hắn sợ hãi mẹ chọc giận tới phụ thân, đến lúc đó ngay cả mình cũng không khả năng giúp nàng.

khi Phương Thế Nguyên nhìn đến tin tức này, trong ánh mắt hiện lên một đạo cảm xúc khó hiểu, “Đại trưởng lão, ngươi cảm thấy…” Đối với nữ tử sinh ra người thừa kế, lang tộc bọn họ không có bạc đãi nàng, vì hiện tại  dính trên người Triệu Nhất, bọn họ phải suy xét.

Phương Hoành tự nhiên cũng nhìn thấy nội dung, “Chỉ sợ…” Tạm dừng trong chốc lát, mới tiếp tục nói, “Không phải bịa đặt, tính cách thiếu chủ, chúng ta đều rất rõ ràng, trừ phi là người thân cận, nếu không nói, làm sao có thể cho hắn vào nhà .”

Cho dù Phương Triệu Nhất mất đi ký ức, tính cách của hắn càng thêm quái gở, thậm chí rất ít trở về lang tộc không, phải nói từ mấy năm trước hắn thức tỉnh ,sau khi ra ngoài, không còn trở về.

“Ngươi nói sai, vì nếu thật là Phương Thần nói, tuổi của hắn phải là bảy tuổi mới, không có khả năng là thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi? !” Phương Thế Nguyên nói ra nghi vấn bên trong lòng mình.

Hắn là không hy vọng Phương Thần phát sinh ngoài ý muốn, nhưng linh độ không gian không phải dễ dàng có thể đi ra như vậy, hơn phân nửa đã dữ nhiều lành ít .

“Tộc trưởng, ngươi sao quên? Linh độ không gian .” Phương Hoành nặng nề mà hít một hơi, “Huống chi còn có yêu tà thú lang tộc, chỉ sợ chuyện sẽ không đơn giản như vậy.” Bởi vì yêu tà thú, Phương Thần có thể đi ra cũng dễ.

Nghe được hắn nói như vậy “Chúng ta đây đi một chuyến đi?” Hắn cũng muốn thăm con trai của mình, hắn đã ba năm không có nhìn đến quá Triệu Nhất ,  hắn cho tới bây giờ cũng sẽ không chủ động liên hệ cùng mình.

Phương Thế Nguyên cũng rõ ràng, ngay cả Triệu Nhất quên rất nhiều chuyện, nhưng bài xích linh hồn  vẫn tồn tại .

“Tốt.” Phương Hoành cũng không nói gì thêm, cho dù Triệu Nhất không có lực lượng, nhưng bởi vì nhi tử hắn là người thừa kế, đương nhiên sự chú ý cũng hoàn toàn khác .

hai người Phương Thần cùng Phương Triệu Nhất, không chút nào có nghĩ đến, Người của lang tộc, đang trên đường tới.

“Phụ thân, ngươi tính toán xử lý nữ nhân kia như thế nào?” tròng mắt thiếu niên trong suốt nhìn người đang đọc báo .

phòng ở tạm thời còn có thể ở , chờ bọn hắn tìm được địa phương tốt một chút, liền trực tiếp chuyển nhà.

Phương Triệu Nhất nâng hai mắt trong tròng mắt thâm thúy, nhìn không ra chút ít tình cảm bên trong, “Ngươi cảm thấy như thế nào?” Nữ nhân kia dù sao cũng là mẫu thân của mình con nếu làm quá phận lang tộc cũng sẽ không từ bỏ ý đồ .

“Cất bước.” Phương Thần cũng không hy vọng nháo ra mạng người , đương nhiên điều kiện tiên quyết là nàng an phận.

Nam tử gật gật đầu, “Ta sẽ cho nàng cất bước.” Sản nghiệp của hắn đã muốn trải rộng toàn quốc, thậm chí nước ngoài cũng có sản nghiệp của hắn, có thể đem nữ nhân kia đưa đến nước ngoài đi.

Phương Thần đối  với lời cha nói  rất vừa lòng, “Phụ thân…” tiếng nói thanh thúy, lộ ra vẻ làm nũng.

Phương Triệu Nhất phát hiện tim mình đập nhanh hơn, sau đó đề nghị , “Thần Thần, ngươi hiện tại lớn như vậy , không thích hợp gọi cha.”

Phương Thần kinh ngạc trừng lớn hai mắt của mình, trong mắt thoáng hiện ủy khuất, “Vì cái gì?” quan hệ  phụ tử giữa họ là quan hệ  thân mật nhất , chẳng lẽ còn có những thứ quan hệ khác sao? !

“Gọi tên của ta.” trên mặt Phương Triệu Nhất không có biểu tình gì, nhưng trong lòng cũng bồn chồn, không biết thiếu niên sẽ đáp ứng hay không.

“Ta nói, tình cảm hắn đối với ngươi không giống.” Không đợi Phương Thần trả lời , Phương Dịch đã muốn trêu đùa.

“Câm miệng!” Phương Thần quát lớn ở trong đầu tâm tình của hắn thật bất ngờ, vì sao phụ thân sẽ đề xuất yêu cầu như vậy.

ánh mắt Phương Triệu Nhất, lập tức liền ám trầm, “Ngươi câm miệng cho ta !” Lạnh lùng không có chút tình cảm nào.

Phương Thần lập tức liền phục hồi lại tinh thần, vội vàng giải thích, “Phụ thân, ta không phải nói ngươi, là…” Hắn thật sự không biết giải thích yêu tà thú Phương Dịch như thế nào.

“Là ai?” Phương Triệu Nhất nhìn đến thiếu niên muốn nói lại thôi, nhất thời bất mãn mà dò hỏi.

“Là Phương Dịch.” Phương Thần quyết định nên ăn ngay nói thật, “Hắn trong đầu. ta..” Đáng tiếc lời hắn còn chưa nói hết, liền nhìn đến sắc mặt cha mình khó coi.

“Cái gì? Một nam tử xa lạ, ở trong đầu ngươi?” lúc này tâm tình Phương Triệu Nhất rất không tốt, con hắn, người hắn thích, thế nhưng ở trong đầu có một người khác, điều này hắn có thể chịu đựng như thế nào.

“Đúng vậy, là ta…” Phương Dịch trực tiếp biến thành hư ảnh xuất hiện tại trước mắt Phương Triệu Nhất, mà vẻ mặt thoáng hiện khiêu khích.

chương 146 mẫu thân nhẫn tâm

Phương Triệu Nhất nhìn đến bóng dáng trước mắt, nhất thời trong lòng tràn ngập lửa giận, hắn lạnh như băng mà dò hỏi, “Người này là ai?” Không chút nào ý thức được, cả người hắn tản ra không khí lãnh liệt, thậm chí cảm giác tóc phải dựng thẳng lên.

Phương Dịch thực thích phản ứng của người này, “Ta là Phương Dịch, vẫn luôn ở trong thân thể Phương Thần.” Câu nói kế tiếp cũng không nói xuống, nhưng ý tứ thực rõ ràng, đó vì toàn thân nhi tử ngươi từ trên xuống dưới, ta biết nhất thanh nhị sở.

“Lăn!” Phương Triệu Nhất híp hai mắt của mình, nếu ánh mắt có thể giết ngườicũng không biết Phương Dịch rốt cuộc chết bao nhiêu lần.

Phương Dịch vô tội mà nhún nhún vai, “Ta cũng muốn lăn, đáng tiếc ta không phải bóng , căn bản liền lăn không được.” Một chút cũng không cảm thấy lời mình nói ra thiếu muối cỡ nào.

Phương Thần thấy cha mình càng ngày càng sinh khí, lập tức nói, “Ngươi trở về, còn muốn có thân thể không ?” tiếng nói thanh thúy mềm nhẹ, nhưng có thể rõ ràng cảm giác ý tứ hàm xúc bên trong.

Phương Dịch muốn kích thích Phương Triệu Nhất một chút nhưng kế hoạch bị ngâm nước nóng , nhưng hắn biết có một số việc cần một vừa hai phải, “Chỗ này của ta nhớ đó…” Hắn chỉa chỉa đầu óc mình, sau đó liền phiêu trở về.

Nếu Phương Triệu Nhất làm  cho mình ngột ngạt, hắn sẽ thường xuyên thoát ra.

Phương Dịch  ra bên ngoài  sẽ mờ ảo , nhưng tuyệt đối là một người anh tuấn, thậm chí thanh âm cũng mang theo hấp dẫn của giống đực .

Phương Triệu Nhất thiếu chút nữa liền xông lên phía trước ẩu đả với  Phương Dịch, sau đó đối với hành vi xúc động như thế cảm thấy quái dị.

“Hắn là ai vậy? !” Thấy bóng dáng kia biến mất không thấy , Phương Triệu Nhất trực tiếp ngồi bên người Phương Thần, cầm lấy tay hắn dò hỏi.

Phương Thần cúi đầu của mình, nhìn bàn tay to nắm tay mình, “Hắn là Phương Dịch, Người của Lang tộc, ngươi cũng không nhớ rõ ?” những lời này của thiếu niên có đau thương.

Phương Triệu Nhất hận không thể tự đánh mình , để cho mình khôi phục ký ức có liên quan đến Thần Thần, thanh âm của hắn có chút khàn khàn, “Thần Thần, ta…”

Hắn không biết năm đó xảy ra chuyện gì, thậm chí có thể khiến mình nhẫn tâm mà quên mất hài tử.

Phương Thần nâng hai mắt, đôi mắt tối đen như là lưu ly, toàn tâm toàn ý mà hỏi suy nghĩ  của nam tử, “Phụ thân, ngươi không thể chịu đựng Phương Dịch, ta không có cách nào.”

“Nếu không có hắn , ta sớm đã chết ở linh độ không gian.” Có một chuyện, Phương Thần cũng không phủ nhận, đồng thời trong lòng cũng muốn xem phản ứng của cha mình.

Phương Dịch nói, cho Phương Thần cảnh tỉnh, đó là hắn đối với cha mình, có phải tình cảm phụ tử hay không phải , mà đó là tình yêu nhân gian? !

Phương Dịch không có nói sai, một đứa con trai nói, tuyệt đối sẽ không độc chiếm dục mạnh như thế này .

Quả nhiên vừa nói câu này xong, sắc mặt Phương Triệu Nhất xuất hiện biểu tình, mâu thuẫn “Thần Thần, chẳng lẽ không có cách nào đem hắn cất bước sao?” Chỉ cần vừa nghĩ tới thân thể thiếu niên trước mắt, bị người nhìn hết, trong lòng của hắn liền sinh khí, thậm chí liên lửa giận  cũng khó chế không .

“Có, nhưng không phải hiện tại.” Phương Thần cũng biết, cần chế tạo thân thể yêu tà thú, ngoài sức mạnh còn cần một ít tài liệu trân quý.

Phương Triệu Nhất muốn hỏi, nhưng nhìn đến biểu tình con mình, cuối cùng nuốt xuống .

“Thần Thần, đề nghị vừa nãy thì thế nào?” Phương Triệu Nhất quan tâm con trai như vậy , yêu con trai của mình, ngay cả  mình khiếp sợ, nhưng cần xác định một chút.

Phương Thần ra vẻ khó hiểu mà hỏi ngược lại, “Cái đề nghị gì?”

“Gọi tên của ta, về sau ngươi đi theo đến công ty, không có ai tin tưởng ngươi là nhi tử của ta, chi bằng trực tiếp tên  để xưng hô.” thanh âm Phương Triệu Nhất dị thường nhu hòa, hắn vuốt ve mu bàn tay thiếu niên, cảm giác một mảnh mềm nhẵn.

Phương Thần hơi gật đầu, “Ân.” Hắn cũng không thích gọi phụ thân, dù sao tình cảm của mình không  giống như vậy

“Triệu Nhất… Triệu Nhất… !” Còn không có chờ hai người tiếp tục bồi dưỡng tình cảm khi , sáng sớm ngày hôm sau, cửa đã bị gõ mạnh .

Phương Triệu Nhất nháy mắt liền mở hai mắt trong tròng mắt thâm thúy, thoáng hiện hàn khí, sau đó nhìn về phía thiếu niên trong lòng ngực của mình, ánh mắt lập tức nhu hòa xuống, “Ngươi tiếp tục ngủ, ta đi nhìn xem.” Sau khi nói xong,  hắn mặc quần áo đi ra ngoài.

Mở cửa liền nhìn đến Triệu Di ôm Phương Tinh, mà lúc này sắc mặt đứa trẻ dị thường không bình thường.

“Triệu Nhất, Tinh nhi không biết làm sao vậy, hắn…” trên mặt Triệu Di, toàn bộ đều là nước mắt, hình như là lo lắng con trai mình.

trong mắt Phương Triệu Nhất thoáng hiện không vui, “Sinh bệnh ngươi đi tìm thầy thuốc, mà không phải ta… !”

Hắn cũng không phải thầy thuốc, làm sao có thể xem bệnh, “Triệu Nhất, nhưng là Tinh nhi, Tinh nhi không muốn …” Triệu Di khi còn muốn nói gì, Phương Thần bị đánh thức .

Thiếu niên xuyên áo ngủ tùng tùng, trực tiếp đi ra, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, một đôi mắt ngập nước, nhìn hài tử trong ngực Triệu Di.

“Triệu Nhất, trước đưa hắn đi bệnh viện đi.” Phương Thần liếc nhìn  liền phát hiện hận ý trong mắt Triệu Di, rất nhanh biến mất không thấy.

người như vậy, trước kia mình cũng gặp nhiều rồi . Có lẽ trước kia bên người phụ thân không có những người khác, nàng có thể thờ ơ, thậm chí trước mặt phụ thân, làm một người hiền lành, khi có kích thích nữ nhân này sẽ khó vững vàng.

Phương Triệu Nhất nhìn đến bộ dáng Phương Thần, lập tức liền  nói với hắn, “Ngươi đi mặc quần áo trước, ta rất nhanh sẽ trở về.”

Hắn nói xong, liền trực tiếp bế Phương Tinh, từ trong tay Triệu Di lập tức đưa đi bệnh viện.

“Nữ nhân này, đầu óc có bệnh!” sau đó Phương Thần đi vào phòng bọn họ, chọn một bộ quần áo vận động mặc lên .

Hắn không thích sơ mi cùng quần bò, làm cho hắn không thoải mái, vì thế liền lựa chọn rất nhiều đồ vận động

“đứa trẻ kia xử lý không tốt nói, phỏng chừng liền hủy như vậy.” Phương Dịch nói trong đầu Phương Thần.

Phương Thần mặc quần áo tử tế sẽ theo phụ thân, đến một bên mua  bữa sáng, hắn vì nhớ rõ phụ thân không có ăn  gì về phần nữ nhân kia, kệ cho nàng tìm chết  người con mình cũng có thể xuống tay, căn bản liền không có tư cách chiếu cố Phương Tinh.

khi Phương Thần đi vào bệnh viện , Triệu Di thật cẩn thận mà đứng ở bên người Phương Triệu Nhất, rồi sau đó sắc mặt, đã đen như đáy nồi.

“Triệu Nhất, ăn bữa sáng trước.” Phương Thần đưa cho nam tử một ly sữa, còn có vài cái bánh bao.

Phương Triệu Nhất nhìn đến Phương Thần, ánh mắt lập tức liền nhu hòa lên, “Thần Thần…” Hắn không biết nói cái gì cho phải, hiện nay tình huống Phương Tinh không để lạc quan.

“Sẽ không có việc gì .” Phương Thần vươn tay mình, ra muốn vỗ vỗ bả vai phụ thân, lại phát hiện có chút cao, vì thế chụp lưng hắn.

Triệu Di nhìn đến hai người bọn họ trực tiếp ăn điểm tâm trên hành lang, sắc mặt không biết có bao nhiêu khó coi.

“Triệu Nhất, Tinh nhi sẽ không có việc gì chứ?” trong lòng Triệu Di cũng rất sợ hãi, nàng căn bản không có nghỉ tới chuyện sẽ biến thành như thế này.

Phương Triệu Nhất liên một câu không có nói, cúi đầu, ăn bữa sáng, lúc này có thể thấy được tâm tình hắn rất không tốt.

Tống Gia Bảo căn bản sẽ không có pháp lực gì, đối với tình huống như vậy, hắn cũng không biết làm thế nào, chỉ có thể lợi dụng  đá  giảm nhiệt cho bé

“Triệu Nhất.” Tầng lầu này là  nơi chỉ có nhân tài Phương gia có thể đi lên , hiện nay toàn bộ hành lang, trừ vài người nhóm hắn ra, không có những người khác.

Phương Triệu Nhất lập tức liền đứng lên, thanh âm có chút khàn khàn mà dò hỏi, “Thế nào?”

Nhiều năm ở chung như vậy, ngay cả tình cảm rất mỏng, nhưng nhìn đến biến mất , nghĩ như thế nào trong lòng cũng sẽ không thoải mái.

“Ta đã muốn dùng biện pháp đóng băng, cho công năng toàn thân hắn chậm lại , nhưng xem ra không quá lý tưởng, ngươi…” Tống Gia Bảo cũng không nói nói câu kế tiếp nhưng ý tứ thực rõ ràng, vì để Phương Triệu Nhất làm tốt chuẩn bị tùy thời mất con.

sắc mặt Triệu Di trở nên trắng bệch, nàng dùng một viên thuốc, để cho nhi tử như vậy tử, nàng kia… Nàng lui lại mấy bước, nghĩ mình đường lui.

“Triệu Nhất, ta… Ta…” nước mắt Triệu Di không ngừng mà chảy xuống, “Tinh nhi như thế nào sẽ ngu như vậy đâu… để  ngươi chú ý, thế nhưng đi cố hết sức.” Nàng cũng biết mình rất khó trốn tránh trách nhiệm, nếu là như thế , vậy cần …

lúc này trên mặt Phương Triệu Nhất nhìn không ra thần sắc gì, vì Phương Thần nhưng có thể cảm giác tâm tình cha mình rất không tốt.

“Người của Lang tộc khi nào thì đến?” Phương Triệu Nhất hỏi hư không, rồi sau đó một bóng người xuất hiện ở trước mặt của hắn.

“Thiếu chủ, tộc trưởng bọn họ đã ở trên đường.” Ám vệ cung kính mà trả lời.

Phương Thần biết, chờ Người của Lang tộc đến, chỉ sợ Phương Tinh đã sớm chết, vì thế hắn nói, “Gia Bảo thúc thúc, để cho chúng ta vào xem đi.”

“Ngươi có tư cách gì? Nếu không phải ngươi nói, Tinh nhi cũng sẽ không…” Triệu Di kích động nói với Phương Thần, mà Tống Gia Bảo không phải ngu ngốc, nhìn sang tình huống như vậy là có thể đoán đến một số việc .

“Lăn!” sát khí trên người Phương Triệu Nhất,  khiến Triệu Di cứng rắn cứng rắn mà lui lại sau mấy bước.

Tống Gia Bảo mang theo hai người đi vào, hắn rất thích  Phương Tinh, cũng không ngờ, bởi vì mẹ đố kỵ, thế nhưng để hắn biến thành như thế này. Sức mạnh bành trướng vô hạn,  với trẻ con không phát dục quả thực là sát thủ.

Phương Thần nhìn tiểu đồng nằm trên giường , ngay cả khi công năng chậm lại , nhưng có thể rõ ràng mà cảm giác làn da hắn chậm rãi bành trướng, thậm chí toàn thân cao thấp đều là một mảnh hồng sắc.

“Ngươi cứu hắn được  sao?” Phương Thần hỏi Phương Dịch, “Nếu ngươi không cứu hắn trách nhiệm cũng không do  ngươi, hơn nữa phụ thân của ngươi, còn lại một mình ngươi .” Thanh âm của hắn, mang theo hấp dẫn tuyệt đối.

trên gương mặt non nớt của Phương Thần, nhìn không ra chút biểu tình nào, không có người nào hiểu hơn hắn , chính là hắn  không cứu  đứa trẻ trước mắt, hắn chỉ có đường chết .

“Phương Tinh…” Phương Thần nhẹ nhàng mà hộc ra hai chữ,  nhìn đôi mắt thuần khiết của đứa trẻ , chậm rãi vươn tay…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s